Gia Quy Mộng Nguyệt sơn trang

Gần đây mọi người trong nhà đều khá bận rộn, cho nên cũng ít quan tâm tới nhà cửa hơn nhỉ =))

Cũng có vài chuyện xảy ra, cho nên hôm nay ta quyết định lập lại gia quy trong nhà.

Trước hết là cập nhật lại danh sách thành viên của sơn trang. Qua một thời gian cũng tăng lên đáng kể rồi.

1. Đại tiểu thư Gia Lăng Tần – Huyết Lệ Lạc Ảnh

2. Nhị tiểu thư Huyết Lệ Tuyệt Tâm

3. Tam tiểu thư Phong Nguyệt – Huyết Lệ Băng Âm

4. Tứ tiểu thư Y Lạc – Huyết Lệ Xích Âm

5. Ngũ tiểu thư Đông Phương Tử Vy – Cổ Phong Mặc Nhiên – Huyết Lệ Tử Mặc

6. Lục tiểu thư Lãnh Như Sương – Huyết Lệ Như Sương

7. Phu quân của nhị tiểu thư Huyết Lệ Kỳ Phong

8. Phu quân (tương lai) của tam tiểu thư A Lừ – Huyết Lệ Tiêu Dao

9. Phu quân (tương lai) của tứ tiểu thư Âu Dương Lâm Thần

10. Phu quân (tương lai) của lục tiểu thư Hàn Y Dạ

Các đệ tử trong sơn trang

11. Âu Dương Vô Vi – Huyết Lệ Vô Vi

12. Phương Di – Huyết Lệ Đông Tử

13. Tích Tử Anh

14.  Luynh Nhã Phiên

15. Dương Tử Thiên Thiên – Huyết Lệ Thiên Thiên

16. Hàn Băng

17. Phong Ngân

18. Miaka – Huyết Lệ Cơ Hy

19. Y Liễu Tuyết

(không thiếu ai chứ nhỉ @@)

Thành viên của sơn trang là vậy. Có những người ẩn cư khá lâu thỉnh thoảng mới quay về. Thỉnh mọi người nhớ kĩ để hành tẩu trên giang hồ chớ gây sự với người trong nhà nga~

Lưu ý tiếp theo là không nhận đồ đệ nữa nha (ngại quá, ta có tới 3 đồ đệ =)))

Sơn trang chúng ta vốn là ngôi nhà chung của những ‘nữ hiệp’ hành tẩu giang hồ (nam nhân cấm có ý kiến). Bắt đầu từ 6 người, dần dần vì quý mến nhau mà lên tới con số ngày hôm nay (khá là đông a = =). Đông người thì dễ loạn, vì thế mới sinh ra gia quy *hắc hắc*

Gia Quy

1. Sơn trang tồn tại vì một ý nghĩa duy nhất, đó là một gia đình của tất cả chúng ta. Cho nên những thành viên của sơn trang  đều phải chung tay góp sức xây dựng sơn trang ngày một lớn mạnh.

2. Mọi người trong sơn trang đều phải đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, không gây hiềm khích. Hành tẩu giang hồ phải bao che cho người trong nhà nga~

Chỉ có thế thôi. Gia quy của chúng ta rất đơn giản, ta tin rằng thực hiện nó cũng không khó. Đã là gia đình thì sẽ không cần áp đặt quy định làm gì. Đối xử tình cảm mới là điều quan trọng nhất. Thỉnh các thành viên của gia đình không nên quên điều đó.

Ai có ý kiến gì mời phát biểu.

Ai có bất mãn gì mời nói ra để giải quyết.

Ai không đồng ý với cách hành xử của MNST có thể rút lui, du ngoạn giang hồ theo cách của mình, mọi người vẫn sẽ là hảo hữu (tuyệt đối ko có chuyện truy sát, yên tâm _”_!!)


Tiệc mừng Mộng Nguyệt Sơn Trang tròn một năm

28/5, Đại Gia Tộc Mộng  Nguyệt  Sơn Trang vui mừng chào đón sinh nhật tròn 1 năm tuổi!

Thân mời các vị bằng hữu gần xa đã luôn sát cánh cùng  Mộng  Nguyệt  Sơn Trang trong suốt thời gian qua và các du khách thập phương lạc bước qua đây vào nhập tiệc sinh nhật chung vui cùng Mộng Nguyệt Sơn Trang!

~^^~♥~♥~♥~♥~♥~^^~

1 năm qua, các thành viên trong gia đình  Mộng  Nguyệt Sơn Trang đã luôn sát cánh bên nhau 365 ngày, 8760 giờ, 525600 phút, 31536000 giây, cùng nhau chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, những điều mệt mỏi, thất vọng và chán nản, những hạnh phúc cũng như những nỗi đau!

Hôm nay, chúng ta hãy ăn chơi nhảy múa quậy phá thật thỏa thích để chúc mừng cho những gì đã qua và hướng đến một tương lai mới tràn ngập niềm vui và hạnh phúc! ~^o^~

Chúc cho các thành viên trong gia đình ta sẽ luôn mạnh khỏe, mãi đoàn kết, yêu thương lẫn nhau.

Mộng Nguyệt sơn trang sẽ mãi là gia đình của tất cả chúng ta!

HAPPY BIRTHDAY

Quà cho mọi người * hắc hắc *

Mời tất cả nhập tiệc. Lần này chúng ta sẽ ăn tiệc ngọt thôi nha


[ Bình Hoa Đại Thần ] Chương 9

Chương 9: Bên trong đng phòng hoa chúc

Edit: Tiểu Thanh (chào mừng người mới =)) hy vọng sẽ là người cuối cùng = =)

Beta: Gia Lăng Tần

Hoa Đóa Đóa nghĩ rằng, vị đại thần này rốt cuộc muốn dẫn cô đi đâu? Cô quả thật không biết ốc đảo sa mạc là chỗ nào a? Cô suy nghĩ, vẫn là muốn hỏi một chút.

[ tư tán gẫu ] Hoa Đóa Đóa: Đại thần, xin hỏi ngươi muốn dẫn tiểu nhân đi nơi nào a?

[ tư tán gẫu ] Phong Thệ: Động phòng.

Hoa Đóa Đóa hắc tuyến, cô cảm thấy vị đại thần này thực thích nói giỡn, có vẻ bình dị gần gũi. Vì thế cô phối hợp trả lời, biểu hiện chính mình cũng có thể nói giỡn.

[ tư tán gẫu ] Hoa Đóa Đóa: Có tân phòng sao?

[ tư tán gẫu ] Phong Thệ: Cưỡi sủng vật động phòng, ta mang ngươi tới nơi phong cảnh hợp lòng người.

ĐỌC TIẾP


[ Kiếm Vũ Lan Chu ] Chương 4

Read the rest of this entry »


[Luyến Luyến] Chương 26

Chương 26: Mạo hiểm nói ra sự thật [Nhị ]

Edit: Y Lạc

 

“Ha ha ha ha…… Là Phiếu Phiếu nga, khụ khụ! Ta sẽ ra câu hỏi.” Diệp Trúc giả như là có chuyện lạ hề hề nở nụ cười, “Nếu nhìn thấy người mà mình yêu nhất đang ngủ say ở trước mặt ngươi ngươi sẽ làm cái gì? Trả lời đi!”

Quả nhiên! Loại vấn đề này… Thật là chỉ có Diệp Trúc tùy tiện mới có thể mặt không đổi sắc tâm không khiêu nói ra. Bình thường trước mặt ta cùng Phiếu Phiếu hỏi thì không nói gì , nhưng là hiện tại có hai cái nam sinh ở nha! Quả nhiên Phiếu Phiếu vừa nghe câu hỏi, mặt liền đỏ hơn phân nửa, ngay cả Lăng Tuyệt Khế bên cạnh nàng cũng là lộ ra một bộ dáng siêu 囧.

“Ta, ta sẽ kiss đôi mắt của hắn một chút, sau đó lẳng lặng nhìn hắn…” Phiếu Phiếu trả lời xong, đầu liền cúi thấp xuống, một bộ dáng thẹn thùng nhìn chằm chằm sàn thật đáng yêu.

“Lần này là Tiểu Luyến, xin nghe câu hỏi nga.” Té xỉu, vốn nghĩ đến chơi nhiều vòng như vậy là đã xong, ai biết bọn người này càng chơi càng không muốn ngừng, được rồi. Trước thì là “Nếu người trong lòng ngươi thích bạn tốt tốt nhất của ngươi, ngươi sẽ làm sao? Ngươi tin tưởng nhất kiến chung tình không?” Bây giờ, ta lại bị vận may của Diệp Trúc hiếp đáp, “Xin hỏi! Cảm nhận của ngươi về người yêu hoàn mỹ là như thế nào?”

Người yêu hoàn mỹ? Vấn đề này ta còn thực chưa nghĩ tới, trong đầu lo lắng 30 giây, “Ân… Các phương diện đều tốt hơn so với ta.”

“Nga~ phương diện ca hát cũng coi như vậy?” Phiếu Phiếu đem đầu sát lại đây, cười hề hề.

“Mạo hiểm nói ra sự thật chỉ có thể hỏi một vấn đề! Còn muốn hỏi lại xin mời để lần tiếp theo đi!” Ta ngoài cười nhưng trong không cười hướng về phía Phiếu Phiếu, thuận tiện không nhìn nàng nói ta keo kiệt.

… Ai? Lần này là đến phiên Diệc Vũ Quyến xoay chai bia, hừ~ không biết người nào không tốt số sẽ bị hắn xoay trúng.

“Ai… Tiểu Luyến, vận khí ngươi hôm nay thật đúng là ‘Hảo’, liên tục hai lần bị xoay trúng. Ha ha ha ha…”

… Không cần ngươi nhắc nhở~ làm sao có thể khéo như vậy đến phiên ta a, còn cố tình là bị hắn hỏi. Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể kiên trì nhìn về phía hắn, chấp nhận số mệnh nói, “Hỏi đi.”

“Ngươi có người trong lòng không?” Ạch? Đây là cái vấn đề gì… Ta có chút thất thố nhìn hắn còn bộ dáng thật sự chăm chú nhìn ta. (=]] anh hỏi quá nhanh chóng quá trực tiếp)

Cùng khắc, một cái tên xuất hiện ở trong đầu ta là— Thiên Quyến?! Ta theo thói quen cắn cắn môi dưới, một đoạn đoạn kí ức giống nước biển tràn về hiện ra trước mắt ta. Không biết khi nào thì bắt đầu, mỗi một câu hắn nói qua ta đều có thể nhớ rõ rành mạch… Ta nhớ hắn có nói qua “Nữ nhân ngu ngốc, cùng ta tham gia không cần lo lắng sẽ bị giết.”, ta cũng nhớ rõ hắn luôn bảo ta là tiểu ngu ngốc, còn vẫn luôn giúp ta, lúc hồng danh khi dễ ta cũng giúp ta báo thù, ngay cả thần sủng trân quý cũng là tặng cho ta… Hắn đối người khác tuy rằng rất lãnh đạm, nhưng ở trước mặt ta, ta có thể cảm nhận rõ ràng được phẫn nộ, bất đắc dĩ còn có vui sướng của hắn… Giang Tử Luyến, ngươi thực thích một nam sinh chưa từng thấy qua mặt sao?

“Có.” Một chữ không nhiều lời đã thốt ra, ngay cả chính ta cũng có chút thất thần.

“Cái gì?!” Phản ứng đầu tiên là Phiếu Phiếu, nhìn biểu tình của nàng chỉ biết trợn mắt há hốc mồm, liền biết nàng thấy kỳ quái là nàng luôn ở cùng một chỗ với ta, ta có người trong lòng nàng lại một chút cũng không biết. Bất quá, ha ha, ta thừa nhận! Ta là thật sự “có điểm” thích Thiên Quyến.

“Như thế nào? Chỉ cho ngươi tìm lão công, không cho phép ta thích người khác sao?” Ta hướng nàng làm cái mặt quỷ, làm cho nàng bừng tỉnh.

“Là ai?” Lần này là Diệp Trúc vội vàng bắt lấy tay của ta.

“Mạo hiểm nói ra sự thật chỉ có thể hỏi một vấn đề, có bản lĩnh thì lần xoay tiếp theo xoay trúng ta đi rồi hỏi tiếp!” Ha ha, sau khi phát hiện chính mình thích Thiên Quyến, cả người cũng thoải mái không ít.

“Được rồi, vậy mọi người liền liên hợp lại, hiện tại mục tiêu chính là Giang Tử Luyến!” Diệc Vũ Quyến nói ra một cái, không có hảo ý nhắc nhở mọi người. Không phải đâu! Ta thực cùng người kia có cừu oán sao? Mọi người, trăm ngàn không cần bị đề nghị của hắn hấp dẫn nga~ (Hai chữ “nham hiểm” a >.<)

“Hảo, này chủ ý hảo. Tiểu Luyến, ngươi phải cẩn thận nha~” Phiếu Phiếu xấu xa cười, cùng Diệp Trúc ăn ý đập tay, “Không đạt được mục đích, thề không bỏ qua!”

… Chết mất, hai người này thật là “bạn tốt” của ta sao, một ngày nào đó chắc chắn ta sẽ chết trên tay hai nàng.

Ô~ lần này thật là ông trời phù hộ ta, bởi vì bốn người kia vô luận xoay như thế nào, đều chỉ kém một chút, không phải chuyển tới Phiếu Phiếu bên trái ta, chính là Diệp Trúc bên phải. Ta thật sự một lần cũng chưa bị xoay trúng lại nha!

Bọn họ sau khi chơi n vòng xong rốt cục quyết định bỏ qua, lấy một bộ dáng bội phục nhìn ta. Sau, lại trải qua cuộc bỏ phiếu “dân chủ”, mọi người quyết định nơi đến tiếp theo chính là khu trò chơi mà ta ghét nhất. Vốn nghĩ đến sau khi không còn chơi trò xoay chai bia kia nữa ta sẽ hứng thứ hơn một chút, lại nhìn đến một đống máy móc lớn khủng bố, ta quyết định ở dưới chờ mọi người. Ha ha, ta thà rằng ngồi ở ghế chơi cả một buổi chiều, cũng không nghĩ đến sẽ chạm vào trò chơi nhảy ma quỷ kia.

Mà điều làm ta không thể tưởng được là, Phiếu Phiếu nhìn như nhu nhược nhất kia, cư nhiên có thể vui tươi hớn hở nhảy Bungee! (Nhảy Bungee là trò chơi buộc dây vào m` rồi nhảy từ trên cầu xuống ý. Hem biết giải thix thế nào ai hem hiểu thì hỏi anh gu gồ thử = =)


[Luyến Luyến] Chương 25

Cả nhà 30/04 vui vẻ nhan ˆ°ˆ

Chương 25: Mạo hiểm nói ra sự thật [Nhất ]

Edit: Y Lạc

 

 “Cố gắng dũng cảm đi yêu, hạnh phúc nhịp nhàng, một người chạy bất khoái, hai người phấn khích……” Điên rồi điên rồi, xem ra ta hôm nay là tuyệt đối sung sức, đây là bài hát thứ mấy? Ta chính mình cũng không nhớ rõ, không sai biệt lắm cũng phải 13, 14 bài rồi, Diệp Trúc cùng hát với ta đã sớm mệt nằm úp xuống, hiện tại chính đang ngồi uống nước, một bộ biểu tình bội phục không thôi nhìn ta.

Ô~ Diệp Trúc ngươi cũng đừng bội phục ta, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi không muốn nghỉ ngơi sao?! Ta đương nhiên nghĩ ngồi phục trên sofa, uống nước ăn kem tươi. Nhưng là trên sofa có một sinh vật nguy hiểm nha, chết bất đắc kì tử nhìn chằm chằm vào ta, mỗi lần ta trộm liếc mắt hắn, đều phát hiện hắn đang nhìn ta, làm hại ta tóc gáy đều dựng thẳng lên đây.

Cố lên, Giang Tử Luyến! Tiếp tục hát đi… Ta dùng dư quang nhìn nhìn Phiếu Phiếu bọn họ. Choáng váng, hai người kia ở chỗ này không coi ai ra gì cuồng tán gẫu, bỏ qua đi chính ta hát vẫn là hát thôi.

“Dũng cảm đi yêu, hạnh phúc sẽ tồn tại, kiên trì cuối cùng nhất định có thể có được chân ái…” Cảm giác miệng lưỡi khô khốc thực khổ sở khó chịu.

Bài hát tiếp theo bắt đầu… Ta cầm micro, hít sâu một hơi định mở miệng.

“Ba–” Một bàn tay lập tức bắt lấy micro của ta. Ai! Ai dám cướp micro của ta? Ta tràn ngập não ý chống lại một đôi đôi mắt màu cà phê, trái tim nhất thời chậm nửa nhịp. Là Diệc Vũ Quyến.

“Hát đủ chưa?” Lông mi nhướng, đôi môi mỏng manh hơi hé ra mang theo một chút tia tức giận.

“Ân!” Theo bản năng gật đầu, ngoan ngoãn buông bàn tay muốn cướp lại micro.

“Giang Tử Luyến, ngươi không hát nữa?” Lăng Tuyệt Khế có chút tiếc nuối nhìn ta. Kẻ ngu ngốc + hỗn đản này, không thấy ta đã mệt không thành người sao? Tâm thấy không đồng tình.

“Tiểu Luyến, ngươi có thể tiếp tục hát, không có quan hệ.” Ta trước kia như thế nào không phát hiện Phiếu Phiếu là kẻ trọng sắc khinh bạn nhỉ?

“Hát khó nghe như vậy, thật không muốn nghe.” Ta hát khó nghe? Ta chợt khác thường nhìn vẻ mặt khinh thường của Diệc Vũ Quyến. Ta, ta là thần tượng ca sĩ Giang Tử Luyến nha, cư, cư nhiên có người nói ta hát khó nghe?!

“Phốc–” Diệp Trúc! Đừng tưởng rằng ta không thấy được ngươi đang cười trộm nha~

“Quên đi, nếu Tiểu Luyến mệt mỏi, chúng ta cùng chơi trò chơi cũng tốt lắm.” Diệp Trúc coi như là thức thời thu hồi nụ cười.

Ừ ân! Ta vội vàng gật đầu, hiện tại làm cái gì đều được chính là đừng để ta phải hát, ta thật muốn nghỉ ngơi một chút!

“Trò chơi gì?” Lăng Tuyệt Khế bày ra một bộ dáng cục cưng tò mò, cười ngốc hỏi.

“Mạo hiểm nói ra sự thật. Tin tưởng mọi người cũng không xa lạ trò chơi này đi!”

Diệp Trúc! Nàng vừa dứt lời kia một khắc, ta đã hung hăng trừng mắt nhìn qua. Trò chơi này, ta cùng các nàng chơi không ít lần, kẻ thua thảm nhất tóm lại là ta, bí mật cất dấu trong lòng đều bị các nàng nghe qua.

“Hảo, ta muốn chơi.” Phiếu Phiếu là người đồng ý đầu tiên, trên mặt mang theo nồng đậm hưng phấn.

“Được rồi, Vũ Quyến ngươi muốn chơi hay không?” Kế tiếp là kẻ phụ xướng phu tùy Lăng Tuyệt Khế, một bên hỏi, một bên động tay động chân dọn dẹp cái bàn.

“Tùy tiện.” Tuy lời nói là như vậy, Diệc Vũ Quyến vẫn là đã đặt mông ngồi vào cái ghế bên cạnh.

“Được rồi! Mọi người đều thông qua, bắt đầu đi!” Diệp Trúc ngoài cười nhưng trong không cười nhìn ta liếc mắt một cái, dùng ánh mắt nói cho ta biết: Không chơi là không có khả năng!

Ok… Ta cuối cùng từ từ chậm rãi bước tới cái ghế bên cạnh.

“Lần này dùng chai bia để xoay đi. Người thắng được hỏi người thua một vấn đề, người thua có thể lựa chọn trả lời cũng có thể bảo trì trầm mặc, bất quá phải bị phạt nga~ Phạt thân thể một chút, có thể chứ?” Diệp Trúc tay trái nâng cằm, mi nhướng lên nói.

“Có thể đổi điều kiện trừng phạt không?” Ta đưa ra bất mãn đầu tiên, thật là, rốt cuộc Diệp Trúc suy nghĩ cái gì? Muốn tác hợp Phiếu Phiếu cùng Lăng Tuyệt Khế cũng không thể dùng loại phương pháp này a, vạn nhất xoay bị sai, mọi người không phải đều xấu hổ sao?

“Điều kiện trừng phạt này không tốt sao?” Diệp Trúc nhìn về phía Phiếu Phiếu cùng Lăng Tuyệt Khế.

“Ta cảm thấy có thể chấp nhận.” Hai người siêu có ăn ý nhìn nhau cười.

“Kia Diệc Vũ Quyến thì sao?”

“Ta không ý kiến.”

“Ha ha, Tiểu Luyến, không có biện pháp, 3:1:1. Điều kiện trừng phạt là hôn môi được thành lập.” Diệp Trúc nhún vai, thập phần “tiếc nuối” nhìn ta, sau lưng lại thè lưỡi, “Như vậy hiện tại bắt đầu! Ai xoay trước đây?”

“Người khơi mào trò chơi xoay trước đi.” Lần này không có bất luận kẻ nào có ý khác nhau.

“Được rồi, vậy ta bắt đầu.” Diệp Trúc bắt đầu xoay ma quyền chưởng, dùng hai tay xoắn tay áo cuồn cuộn lên, tay phải dùng sức bắt đầu chuyển động bình rượu.

Không phải là ta, trăm ngàn trăm ngàn không phải là ta! Vấn đề là Diệp Trúc luôn luôn xảo quyệt như vậy, ta không muốn trở thành cái kẻ bị dính đầu tiên như vậy đâu!