Gia Quy Mộng Nguyệt sơn trang

Featured

[18.03.2012] Đại tiểu thư:

Gần đây mọi người trong nhà đều khá bận rộn, cho nên cũng ít quan tâm tới nhà cửa hơn nhỉ =))

Cũng có vài chuyện xảy ra, cho nên hôm nay ta quyết định lập lại gia quy trong nhà.

Trước hết là cập nhật lại danh sách thành viên của sơn trang. Qua một thời gian cũng tăng lên đáng kể rồi.

1.   Đại tiểu thư Gia Lăng Tần – Huyết Lệ Lạc Ảnh

2.   Nhị tiểu thư Huyết Lệ Tuyệt Tâm

3.   Tam tiểu thư Phong Nguyệt – Huyết Lệ Băng Âm

4.   Tứ tiểu thư Khiết Ân Mộc Chân Mã Y Lạc

5.   Ngũ tiểu thư Đông Phương Tử Vy – Cổ Phong Mặc Nhiên – Huyết Lệ Tử Mặc

6.   Lục tiểu thư Lãnh Như Sương – Huyết Lệ Như Sương

7.   Phu quân của nhị tiểu thư Huyết Lệ Kỳ Phong

8.   Phu quân (tương lai) của tam tiểu thư A Lừ – Lam Thiên – Huyết Lệ Tiêu Dao

9.   Phu quân (tương lai) của tứ tiểu thư Âu Dương Lâm Thần

10. Phu quân (tương lai) của lục tiểu thư – Đại đệ tử của tứ tứ tiểu thư Hàn Y Dạ

11. Nhị đệ tử của tam tiểu thư Hàn Băng

12. Tam đệ tử của đại tiểu thư Âu Dương Vô Vi – Huyết Lệ Vô Vi

13. Tứ đệ tử cuả nhị tiểu thư Luynh Nhã Phiên

14. Ngũ đệ tử của nhị tiểu thư Dương Tử Thiên Thiên – Huyết Lệ Thiên Thiên

15. Con của đại tiểu thư – Má của nhị tiểu thư Tử Đằng Yên Chi cô nương

16. Con nuôi của lục tiểu thư Miaka – Huyết Lệ Cơ Hy

Thành viên của sơn trang là vậy. Có những người ẩn cư khá lâu thỉnh thoảng mới quay về. Thỉnh mọi người nhớ kĩ để hành tẩu trên giang hồ chớ gây sự với người trong nhà nga~

Lưu ý tiếp theo là không nhận đồ đệ nữa nha (ngại quá, ta có tới 3 đồ đệ =)))

Sơn trang chúng ta vốn là ngôi nhà chung của những ‘nữ hiệp’ hành tẩu giang hồ (nam nhân cấm có ý kiến). Bắt đầu từ 6 người, dần dần vì quý mến nhau mà lên tới con số ngày hôm nay (khá là đông a = =). Đông người thì dễ loạn, vì thế mới sinh ra gia quy *hắc hắc*

Gia Quy

1. Sơn trang tồn tại vì một ý nghĩa duy nhất, đó là một gia đình của tất cả chúng ta. Cho nên những thành viên của sơn trang  đều phải chung tay góp sức xây dựng sơn trang ngày một lớn mạnh.

2. Mọi người trong sơn trang đều phải đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, không gây hiềm khích. Hành tẩu giang hồ phải bao che cho người trong nhà nga~

Chỉ có thế thôi. Gia quy của chúng ta rất đơn giản, ta tin rằng thực hiện nó cũng không khó. Đã là gia đình thì sẽ không cần áp đặt quy định làm gì. Đối xử tình cảm mới là điều quan trọng nhất. Thỉnh các thành viên của gia đình không nên quên điều đó.

Ai có ý kiến gì mời phát biểu.

Ai có bất mãn gì mời nói ra để giải quyết.

Ai không đồng ý với cách hành xử của MNST có thể rút lui, du ngoạn giang hồ theo cách của mình, mọi người vẫn sẽ là hảo hữu (tuyệt đối ko có chuyện truy sát, yên tâm _”_!!)

[19.05.2013] Tứ tiểu thư:

Hôm nay trước ngày kỉ niệm 2 năm quyết định sàng lọc lại gia phả với ý muốn hy vọng Mộng Nguyệt Sơn Trang sẽ luôn mãi là ngôi nhà thứ hai của mỗi thành viên chúng ta, không để nó như những sơn trang, gia trang hay gia tộc khác dễ đến dễn đi.49aff6499d76f

[Bản ballad xứ Ai Cập] Chương 11

Chương 11

 

Tác giả: Y Lạc

 

Cây kim giấu trong bọc cũng có ngày bị lòi ra, Yuuri vẫn biết được chuyện của vương phi Nakia. Chỉ là ta không ngờ rằng cô bé còn biết được cả chuyện giả mạo kia.

Ta vốn muốn tìm một cơ hội để Yuuri vô tình phát hiện chuyện đó, không ngờ lại có người đi trước ta một bước, Yuuri hiện tại đã chạy đến thành Futabat rồi. Người duy nhất có thể vào đây và nói sự thật cho Yuuri chỉ có thể là tên Ramses kia.

Nhưng mà ta thực không thể hiểu nổi, theo như trong nguyên tác thì hắn nói ra chuyện này là để xác định xem Yuuri có đủ tài trí để trở thành vợ của một bậc quân vương hay không. Nhưng mà hiện tại, ta đã thay Yuuri diễn một màn rút mũi tên kia rồi, hẳn là hắn không nên có tâm tư này đối với cô bé chứ, rốt cuộc là hắn đang có âm mưu gì đây?

Bởi vì theo Kikkuri ra ngoài làm công sự cho Kail, nên khi ta biết được chuyện này đã chuyện của nửa ngày sau. Ta đắn đo không biết rốt cuộc có nên xin phép Kail cho mình đến Fatabat không nữa. Dù sao Yuuri cũng là nữ chính, có vào trong Nhà an nghỉ cũng không lo bị lây căn bệnh Thất Nhật Nhiệt.

Còn ta? Ta đến từ một thế giới khác với cô bé, ta hơi lo lắng không biết căn bệnh này có phải là Đậu Mùa hay không, vì biểu hiện bệnh trạng của hai căn bệnh này chỉ hơi giống nhau mà thôi.

Ta còn đang phân vân thì Kail đã phân phó, “Ryo, ngươi ngày mai hãy cho đến Futabat tìm Yuuri đi!”

Hiểu được ý trong lời của hắn, ta quỳ xuống cúi đầu đáp lời, “Điện hạ yên tâm, thần nhất định sẽ bảo vệ và hỗ trợ Yuuri hết sức có thể.”

Ta dừng một chút, lại dè dặt nói tiếp, “Chỉ là việc vạch trần kẻ giả mạo em ấy thì thần nghĩ đích thân ngài đi vẫn tốt hơn.”

Kail âm trầm lên tiếng, “Việc này ta đã tự có dự liệu. Ngươi cứ yên tâm làm việc kia đi.”

Ta thầm bĩu môi, ngươi ở đó mà giả bộ lãnh khốc làm cái quái gì. Nếu không phải ta muốn đảm bảo việc lấy lại thanh danh trong sạch cho Yuuri, thì còn lâu mới quản cái chuyện này với ngươi. Hừ!

Ta từ chối không để ba chị em Hadi đi cùng. Làm ơn đi! Ba người đó mà đi cùng thì đảm bảo sẽ gây không ít phiền phức cho kịch tình a.

Bây giờ trời đã tối, dù thành Futabat cách thủ đô Hattusa không xa, nhưng ta cũng không muốn thúc ngựa như điên suốt đêm đâu. Ta gói gém hành lý chuẩn bị sáng sớm mai liền xuất hành xong, liền nhảy vào ổ chăn ngủ say.

Chỉ là ta không ngờ rằng chỉ vừa mới sáng sớm thôi, còn chưa kịp xuất môn đã gặp phải tên âm hồn bất tán Ramses kia. Ta thầm mắng trong lòng, hắn thân là sứ giả của Ai Cập, có rảnh quá không gì làm thì đi quá rượu mà ôm gái đẹp đi, sao mà cứ đến đây ám ta hoài vậy nè!

Ta trừng mắt nhìn hắn, “Bây giờ ta đang bận công sự gấp, xin nhờ đội trưởng tránh đường dùm.”

Ramses vẫn cứ đứng chắn trước mặt ta, ta quyết định lơ hắn đi, đang muốn vòng qua người hắn thì đột nhiên nhớ đến một chuyện. Ta quay đầu lại, tặng cho hắn một nụ cười cực kỳ tươi tắn nhưng mang đầy sự xa cách, “Suýt nữa thì đã quên nói lời cảm ơn với đội trưởng. Cám ơn anh đã “tận tâm” nói sự thật cho Yuuri biết nha! Anh đã giúp ta đỡ một phen khỏi hao tốn tâm tư tìm cách để cô bé biết chuyện đó.”

Hắn hứng thú nhìn ta cười, “Không ngờ đến chuyện này mà em cũng nhận ra được.”

Ta khinh bỉ hắn, lên tiếng, “Người có thể tự do đột nhập vào cung điện của điện hạ không phải không có, nhưng lại mang dụng tâm kín đáo nói ra sự thật cho Yuuri chỉ sợ có mỗi đội trưởng anh thôi. Ta nói có gì sai không thưa đội trưởng?”

Hắn tiếp tục cười nói, “Sao lại chỉ có mình ta. Theo như lời em nói ban nãy, thì không phải em cũng muốn nói ra sự thật này cho cô Yuuri biết sao?”

Ta thành thật nhìn hắn, “Đội trưởng nói sai rồi. Ta là quang minh chính đại vào cung điện, chứ không phải là “lén lút đột nhập”. Đồng thời, ta cũng không nhớ là mình đã nói sẽ trực tiếp nói cho Yuuri biết nha.”

Ramses trừng mắt, tỏ vẻ không thể tin được nhìn ta, có lẽ hắn không nghĩ rằng ta sẽ trắng trợn lật lọng như vậy đi. Rồi hắn đột nhiên cười, làm cho ta rùng mình một cái. Ta đang theo bản năng muốn lùi lại, thì cánh tay của hắn không biết xuất hiện từ khi nào ở sau lưng khoá trụ ta lại, môi bị một đôi môi lành lạnh khác phủ lên, cổ cũng bị một bàn tay to lớn thô ráp giữ chặt lấy không đồng ý bất kỳ sự trốn tránh nào. Nụ hôn này không giống như lần đầu đùa cợt ăn chơi, cũng không phải là nụ hôn phớt nhẹ như lần trước, nụ hôn này giống như một lời biểu đạt cho dục vọng chiếm giữ. Chiếc lưỡi ấm nóng của hắn không ngừng càn quấy trong miệng ta, quấn quít không ngừng cùng lưỡi của ta, một tia nước trong miệng ta nhịn không được mà chảy ra ngoài.

Uhm~ có vị bạc hà. Thì ra hắn cũng thích ăn lá bạc hà sao?

Ầm! Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu ta. Ta… ta thế nhưng lại có tâm trạng ở đó mà đi thưởng thức hương vị của miệng hắn. Con mẹ nó! Ta đúng là bị thiếu dưỡng khí đến mụ cả đầu óc rồi!

Hai nụ hôn trước đó ta luôn xem như là bị chó cắn. Người ta bị chó cắn ba lần thì cũng không khống chế được mà cắn lại nó một lần đi. Nhưng còn ta, ta có thể cắn lại hắn sao? Đương nhiên là không thể!

Ta trừng to mắt đẩy mạnh hắn ra, rất dứt khoát bỏ chạy khỏi hiện trường gây án, hoàn toàn không biết được phía sau hắn đang ngồi trên mặt đất nhìn bóng dáng ta tràn đầy lo lắng.

Thúc ngựa chạy liên tục nửa ngày đường, đến xế chiều ta cuối cùng cũng đến được thành Futabat. Ta không vào thành mà trực tiếp đến thẳng sơn cốc ngay bên ngoài ngoại ô thành.

Ta nói với bọn lính canh là mình có em gái ở trong này, gia đình chỉ còn lại có hai chị em, nên ta muốn được ở bên em ấy những ngày này. Mặc cho bọn họ cố gắng khuyên nhủ, ta vẫn kiên quyết muốn tiến vào, đến lúc này bọn họ mới thở dài đồng ý cho ta vào.

Nhìn những người dân bị mắc bệnh bên trong, ta nhịn không được rùng mình mấy cái. Bọn họ già có trẻ có, nam có nữ có, nhưng đều gầy ốm trơ xương, làn da xám ngoắt, vừa nhìn vào liền biết đã bệnh nặng không thể chữa khoẻ.

Ta lo lắng nhìn xung quanh cố tìm kiếm thân ảnh của Yuuri trong đám người nhưng không thấy. Ta tiến lại gần một người phụ nữ trung niên đang ôm đứa nhỏ, thấy kỳ lạ khi ta xuất hiện ở đây, bà ta sợ hãi rụt người ra sau, ta không để ý đến chuyện đó, mỉm cười lên tiếng, “Xin cho cháu hỏi cô có thấy một cô bé nhỏ nhắn trạc mười sáu tuổi, tóc đen mắt đen không? Cô bé ấy giờ đang ở đâu vậy ạ?”

Bà ấy dè dặt trả lời, “Cô gái ấy đã đi theo con trai chủ thành ra khỏi đây rồi. Cô gái trẻ à, cô cũng nhanh chóng ra khỏi đây đi. Nếu không cô sẽ bị nhiễm bệnh đấy.”

Ta hơi chần chừ một lát, đưa tay xoa đầu đứa trẻ trong lòng bà, nói, “Cô không cần lo lắng. Cháu đến đây để tìm em gái cháu, tuy cô nói nó đã rời khỏi nhưng cháu tin rằng em ấy sẽ trở lại thôi.”

Ta vừa nói xong, liền như có linh tính, Yuuri đã trở lại với một màn rất ngoạn mục, cô bé cưỡi Aslan thân mang đầy lu nước, cười tươi nói, “Có nước rồi đây!”

Nhưng khi Yuuri nhìn thấy ta, sắc mặt liền trắng bệt, hoảng sợ nhảy xuống ngựa chạy đến chỗ của ta, “Chị Ryo! Làm sao chị lại ở chỗ này?!”

Ta cười hì hì chỉ đống lương thực đằng sau lưng, “Tất nhiên là chị mang lương thực đến nha! Em không cần chúng sao?”

Cô bé tức giận đến đỏ cả mặt, dậm chân nói, “Em không nói đến chuyện đó. Em là hỏi chị sao lại đến nơi đầy bệnh nhân như thế này chứ? Lỡ không cẩn thận chị bị nhiễm bệnh thì phải biết làm sao?”

Ta xoa đầu Yuuri, “Mục đích chị đến đây cũng giống như lý do em ở lại thôi Yuuri. Không cần lo lắng quá nhiều, cứ tin tưởng ở chị. Nào nào em đừng cứ ủ dột như thế, cứ xem như đây giống như lần Nhà an nghỉ ở Wassukkani là được mà.”

Dứt lời ta quay sang nói với anh chàng tóc vàng nhạt bên cạnh Yuuri, “Xin chào anh, ta là chị của Yuuri, Ryo. Nghe nói anh là con trai của chủ thành Futabat này. Nếu có thể anh hãy chuẩn bị thêm chăn mền được không? Người bệnh nơi này càng lúc càng đông, đồ có sẵn cơ bản là không đủ dùng. Lượng lương thực ta có nhiều lắm là chỉ có thể dùng đủ trong một tuần mà thôi. Nếu anh không thể tìm cách nào để có thêm lương thực cùng dược thảo, thì dù chúng ta có chăm sóc tốt đến chừng nào, bọn họ cũng không có đủ sức đề kháng để chống lại căn bệnh đâu.”

Hàng ngày bọn ta đều ở trong sơn cốc chăm sóc những bệnh nhân, nấu ăn, giặt giũ, lau người, chuyện gì làm được thì đều làm. Yuuri cùng con trai của thành chủ – Kaika thì nhận nhiệm vụ đi lấy nước.

Ta không phải thánh nữ luôn muốn giúp đỡ những kẻ đáng thương kia, ta chỉ vì bản thân mình mà thôi. Những người dân này có ảnh hưởng trực tiếp đến địa vị của Kail, mà hắn lại là chỗ dựa quyền lực duy nhất của ta lúc này. Dù phải làm gì đi nữa ta cũng phải ở cạnh trợ giúp hết sức cho hắn, đến khi mình có đủ sức mạnh để tự đứng vững ở đất nước này.

Đã gần hai tuần trôi qua, hôm nay Yuuri mang về một thầy thuốc để chữa bệnh cho mọi người. Lương thực gần hết, thuốc thì hoàn toàn cung không đủ cầu, mọi người lâm vào trầm mặc.

Yuuri lên tiếng phá vỡ bầu không khí này, “Trong cung và phủ địa chính có rất nhiều lương thực và thuốc men. Không thể cứ đứng trơ mắt ra nhìn mọi người chết dần chết mòn như thế này được. Đàn phải liều thôi! Em sẽ đi cầu xin cô ta!”

Không kịp đợi mọi người cản lại cô bé đã nhảy lên Aslan chạy đi. Ta day day trán thở dài, cô bé này đúng thực là bộp chộp quá, nghĩ cái gì là liền làm, không chịu suy nghĩ đến hậu quả gì cả.

Kaika cùng thị vệ của hắn và ông thầy thuốc đều hưng phấn cưỡi ngựa đi theo Yuuri bỏ lại ta đứng hít bụi đường. Ta cũng mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm, xoay người trở vào tiếp tục công việc, nhưng vừa đi vài bước liền khựng lại, vội đến con ngựa của ta rồi thúc nó chạy nhanh đuổi theo mọi người.

Chết tiệt! Ta làm sao lại quên mất sau khi Yuuri xin lương thực bất thành thì sẽ gây chuyện rồi bị tống giam chứ. Trước khi đi ta đã nói với Kail sẽ bảo vệ tốt Yuuri, nếu hắn biết được ta để cô bé bị giam trong ngục thì không phải liền xong đời sao. Không biết đến lúc đó hắn lại sai sử ta đi làm biết bao nhiêu chuyện nữa đây! Có khi đến lúc đó đến thời gian ăn cơm ta còn chả có.

Lúc ta đến nơi thì Yuuri đang ôm đứa trẻ bị bệnh Thất Nhật Nhiệt nói, “Hãy gia đứa bé này cho ta. Sơn cốc không phải là nơi đợi chờ cái chết, mà là nơi để chữa trị.”

Rồi Yuuri đưa đứa trẻ cho ông thầy thuốc khám bệnh. Ta cười cười nghĩ hẳn là bây giờ cô bé đã biết được tại sao ta cùng cô bé lại không bị nhiễm bệnh rồi đi.

Ngay tại lúc này, kẻ giả mạo Yuuri lớn tiếng ra lệnh, “Ta không thể để cho ngươi tiếp tục lộng hành nữa! Lính đâu! Mau nhốt con bé ấy vào trong ngục! Ai dám cản trở sẽ bị phạt cùng tội danh!”

Có ba tên lính xông đến bắt giữ Yuuri đều bị ta đánh đá vài cái liền giải quyết được. Chậc! Xem ra ta nên nói với Kail tăng cường rèn luyện cho đám lính này mới được. Bọn họ quá yếu.

Vị nữ thần giả mạo kia hoảng sợ nhìn ta, run tay chỉ, “Ngươi… Ngươi dám…”

Ta kéo tay Yuuri ra đằng sau lưng, ta mỉm cười dịu dàng nói, “Ta làm sao dám nha. Nhưng ta không dám thì sợ rằng ngươi cũng không dám làm gì đâu.”

Ta vừa dứt lời, liền nghe phía sau truyền đến từng đợt tiếng hô hào lớn của người dân, “Không được bắt vị cứu tinh của bọn ta! Mau thả cô ấy ra! Cô ấy chỉ nói những điều mà bọn ta muốn nói! Cô ấy chỉ làm những điều mà bọn ta muốn làm! Mau thả cô ấy ra!”

Ha! May mà ta kịp thời nghĩ ra biện pháp. Ban nãy vừa vào đến thành ta liền tìm đến chợ, nói với bọn họ rằng nữ thần Chiến Tranh đang muốn bắt giam cô gái kỳ diệu đã ở trong sơn cốc lâu nay nhưng không hề bị nhiễm bệnh kia.

Ta kêu gọi bọn họ hãy cùng nhau đến chống đối lại nữ thần, chống đối lại chính quyền, giành lại quyền lợi của một người dân của đế quốc Hittite này. Một truyền mười, mười truyền trăm, cứ như vậy không lau sâu hơn phân nửa thành đã cùng nhau đến giành lại công đạo cho Yuuri, cũng là cho chính mình.

Nữ thần giả căm phẫn nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi phun từng chữ, “Là ngươi! Nhất định là ngươi gây ra chuyện này!”

Ta thành thật gật đầu nói, “Đúng là ta làm, Nhưng mà ta chỉ nói đúng sự thật thôi. Không phải chính ngươi ra lệnh muốn bắt em gái ta sao?”

Ta dừng một chút rồi lên tiếng tiếp, “Ngươi gây ra chuyện không được lòng dân như thế này. Hoàng tử Kail thân là hoàng tộc, giữa nữ nhân và con dân của ngài, ngươi nghĩ xem ngài sẽ nặng bên nào hơn?”

Cũng thầm ám chỉ, cô ta tự nghi kị mình chính là đồ giả, nếu muốn lấy lòng Kail, nhất định không thể đụng đến người dân nơi đây. Hơn nữa hơn phân nửa người dân của thành đều đã xuất hiện ở nơi này, cho dù có điều động toàn bộ binh lính đến cũng sợ rằng không bắt được hết bọn họ. Tên Urhi lại không muốn làm lớn chuyện này để truyền về Hattusa, nếu không sẽ lộ ra chuyện nữ thần giả mạo, sợ rằng đối với vương phi sẽ không được lợi gì. Mà mục đích của ta cũng chỉ để Yuuri không bị bắt vào tù. Một cái công tâm kế này chỉ dùng với mục đích đơn giản như vậy thực hơi uỷ khuất cho nó.

Còn những người dân này, lợi dụng bọn họ làm bia người là không đúng, nhưng cũng đừng trách ta bất nhân. Nếu ta không làm vậy thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ tập hợp người đến cứu Yuuri mà thôi, cái này là ta chỉ thúc đẩy sự việc diễn ra sớm hơn thôi.

Urhi là kẻ thông minh, hắn tất nhiên biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi. Nhìn đoàn người nữ thần giả mạo tức giận đi trở vào trong hoàng cung, mọi người hò hét vui vẻ, ta cũng thở phào nhẹ nhõm. Chuyện này vốn không có trong nguyên tác nên ta cũng hơi sợ sẽ không thành công, may mà cuối cùng mọi chuyện đều ổn thoả cả, xem ra ta nên tự tin ở bản thân mình nhiều hơn.

Sau chuyện này, hẳn là Urhi sẽ học được một chuyện, không phải lúc nào chọn lựa một kẻ ngốc nghếch để dễ dàng khống chế là tốt. Vì nếu không sẽ rất dễ bị người khác bắt lấy nhược điểm mà tấn công ngược lại.

Lúc này Yuuri mới ôm chầm ta nói, “Thật may quá chị Ryo, không có chị là em đã bị bọn họ bắt đi rồi.”

Ta gõ đầu cô bé chống nạnh thuyết giáo, “Hừ! Để xem lần sau em có còn dám chạy lung tung đi gây chuyện nữa không. Không phải lúc nào cũng có thể dùng lời nói bộc trực để giải quyết mọi chuyện như em nghĩ được đâu. Người ta bất nhân thì em không thể cứ dùng nhân nghĩa mà đối xử với họ.”

Ta nghĩ một chút, chần chừ muốn nói rồi lại thôi. Thôi kệ đi! Không nói để cho cô bé bất ngờ một phen. Đêm hôm qua ta nhận được tin của Hadi từ bồ câu đưa đến. Thư báo không đến ba hôm nữa Kail sẽ sắp xếp được công việc để đến đón Yuuri trở về.

Sau đó, sơn cốc được người dân trong thành chung tay góp sức tiếp tế lương thực cùng dược thảo, cầm cự được thêm mấy ngày cho đến khi Kail đến.

Đó là lúc mọi người đang cùng nhau dùng bữa trưa, bỗng dưng thành chủ xuất hiện, lớn tiếng hô, “Mọi người hãy yên lặng! Chú ý nghe đây… Không ai được phép có hành động vô lễ! ĐIỆN HẠ KAIL GIÁ ĐÁO!!!”

Tên thị vệ của Kaika là phản ứng mạnh mẽ nhất khi nghe được lời của thành chủ, hắn phun thẳng một mồm đầy cơm ra ngoài. Yuuri cũng ngạc nhiên không kém, cứ sững sờ ngồi đó, không hề kiêng kị gì mà nhìn thẳng vào Kail, đến khi ông thầy thuốc hoảng sợ ấn đầu cô bé xuống, thấp giọng nói, “Này! Đừng có ngây ra đó. Nhanh cúi đầu xuống mau lên!”

Lúc này mọi người đều thấp giọng bàn tán, không biết lý do vì sao hoàng tử điện hạ lại đích thân đến nơi này. Kaika quay sang nhìn ta, nói nhỏ, “Ryo… Không phải là cô nữ thần kia đã nói chuyện cô cầm đầu dân chúng nổi loạn chứ? Giờ có phải điện hạ đến đây để trừng phạt cô cùng chúng ta không?”

Ta nhẹ lắc đầu mỉm cười, “Sẽ không đâu. Ngươi cứ yên tâm đi.”

Tên thị vệ của Kaika đã bình tĩnh hơn, nghe Kaika hỏi ta xong, liền cắn răng ngẩng đầu nói, “Thần… Thần có chuyện muốn nói với điện hạ! Xin người hãy nghe thần nói!”

Hắn vừa dứt lời, lão thành chủ tức giận la lối, “To gan! Sao ngươi lại dám vô lễ với điện hạ chứ vậy chứ?!”

Kail đưa tay ra ngăn lại hắn, lên tiếng, “Không sao! Ta sẽ lắng nghe nhà ngươi nói. Nhưng trước tiên mọi người hãy trả lại nữ thần chiến tranh cho ta đã.”

Mọi người đều ngạc nhiên khi nghe Kail nói như vậy, “Nữ thần Chiến Tranh ư? Cô ta đang ở trong cung điện trên sườn núi mà!”

Kail cười hỏi, “Vậy, mọi người có biết nữ thần chiến tranh trông ra sao không?”

Tên thị vệ của Kaika nói, “Thần không biết. Nhưng thần nghe nói nữ thần chiến tranh là một cô gái người nước ngoài, tóc đen, mắt đen. Cô gái ấy thu hút tất cả ánh mắt về một hướng…”

Nói đến đây, mọi người đều kinh ngạc quay lại nhìn Yuuri. Đúng! Là nhìn Yuuri chứ không phải nhìn ta, mặc dù tiêu chí nhận diện nữ thần Chiến Tranh đều phù hợp với cả ta và Yuuri.

Bởi vì từ ngày tới đây đến giờ, ta luôn cố gắng thu liễm bản thân mình, giữ một khoảng cánh chừng mực không xa không gần với mọi người, tất nhiên là trừ hôm cầm đầu dân chúng kia ra.

Còn Yuuri, cô bé luôn thu hút mọi người một cách tự nhiên bởi tâm hồn trong sáng thánh thiện của mình, cô bé luôn thật tâm mà quan tâm mọi người. Đây hẳn có thể xem như là sự khác biệt giữa thu phục nhân tâm và dụng nhân bằng tâm kế đi.

Kail mỉm cười dịu dàng, từng bước đến gần Yuuri, “Như lời đồn mà mọi người đã nghe, ta thực sự si mê cô ấy. Nữ thần Ishtar đôi khi cứ như con chim nhỏ, báo hại ta ngày đêm phải lo lắng không yên. Em có biết điều đó không, Yuuri?”

Hắn dứt lời liền ôm Yuuri đang quỳ dưới đất lên, cô bé rụt rè trả lời, “Kail… Em xin lỗi…”

Kail bế Yuuri lên một ta, quay sang giới thiệu với mọi người, “Tiện đây ta xin giới thiệu với mọi người, Yuuri là phi tần duy nhất của ta! Người mà mọi người đều xưng tụng là nữ thần Chiến Tranh!”

Yuuri lo lắng cho Kail, sợ hắn sẽ bị lây bệnh nên luôn thúc giục hắn nhanh chóng rời khỏi, Nhưng Kail lại cười nói chỉ cần có nữ thần Ishtar chúc phúc sẽ không sao cả. Cô bé lắc đầu khóc lóc, giải thích cho hắn biết lý do vì sao mình cùng ta không bị nhiễm bệnh, chứ không phải có thần lực gì cả.

Tên cận vệ của Kaika lên tiếng giải thích với Kail, chuyện nổi dậy phản loạn đó tất cả chỉ vì lòng yêu mến thật sự với Yuuri, không muốn cô bé bị hãm hại. Liền ngay đó, mọi người nhất tề hành lễ tung hô, “KAIL ĐIỆN HẠ VẠN TUẾ! NỮ THẦN CHIẾN TRANH VẠN TUẾ!”

Kail quét mắt nhìn bọn họ, chỉ đơn giản nói, “Nếu em đúng là người con gái không có anh thì không thể làm được gì, thì điều đó càng làm anh thấy anh vui hơn! Xin em hãy ban cho anh nụ hôn chúc phúc! Nếu em cảm thấy chuyện tự mình bỏ trốn ra ngoài là tội lỗi, thì hãy xin lỗi anh bằng một nụ hôn đi!

Sau đó mọi người đều ngượng ngùng quay đầu đi, để lại khoảng không gian nhỏ riêng cho hai người. Ta vốn muốn lét lút nhìn ngắm, nhưng lại bị Kaika trừng mắt ép quay lưng lại. Đến lúc này, Kaika mới sực nhớ đến một chuyện, “Ryo, cô nói cô chính là chị của Yuuri, mà Yuuri lại chính là nữ thần Chiến Tranh. Vậy cô chính là vị đại pháp sư nhận được thần dụ của nữ thần Mặt Trăng kia sao?”

Ta lập tức lắc đầu phủ định, “Không phải không phải, đều là nói dối cả, ta chỉ là một cận vệ nhỏ nhoi được điện hạ phái đến bảo vệ Yuuri thôi!”

Ta không đợi hắn định thần liền ba chân bốn cẳng chạy khỏi hiện trường. Làm ơn đi! Ta còn muốn được tự do, bị trói buộc vào mấy cái vị trí cao kiểu đó thì làm sao ta có thể đi ngao du thiên hạ được chứ!

[Bản ballad xứ Ai Cập] Chương 10

Chương 10

Tác giả: Y Lạc

Khi ta tỉnh lại cũng là chuyện của hơn mười ngày sau, Zannanza đã được tướng quân Horemheb đích thân hộ tống trở về Ai Cập. Tuy rằng Kail có ý định để hắn tĩnh dưỡng vết thương xong rồi mới đi sang Ai Cập, nhưng Zannanza nhất quyết từ chối, dứt khoát theo tướng quân. Hắn nói, từ bây giờ hắn không chỉ là hoàng tử Hittite, mà còn là Pharaoh của Ai Cập. Kail thấy được sự kiên định của hắn cũng không giữ lại nữa, sau khi tiễn hắn xong liền trở về Hattusa.

Ta cũng được đưa theo đoàn người này mà về thủ đô. Yuuri nói vết thương của ta vì để quá lâu mà không chịu chữa trị đầy đủ nên bị nhiễm trùng và phát sốt, hôn mê suốt mấy ngày liền.

Những ngày này, cô bé luôn túc trực bên cạnh chăm sóc cho ta từ lau người cho đến đút thuốc, thật tình xem ta như thân nhân mà chăm sóc.

Hơn nữa, lão quốc vương vì ân cứu mạng con trai hắn, cũng phái vị ngự y trưởng chuyên chúc của hắn đến trị thương cho ta. Đồng thời ông cũng ban thưởng cho ta không ít thứ, thường hỏi thăm đến vết thương của ta. Ta nghĩ, lần này mình đắc tội bà vương phi Nakia kia một cục lớn chắc luôn rồi.

Sau khi tỉnh tại, ta luôn cố tập những động tác cơ bản cho cánh tay trái, với hy vọng sau này vẫn có thể bắn cung, cho dù không được tốt như trước nữa.

Thế nhưng những ngày yên ổn này không kéo dài được bao lâu, quốc vương Suppiluliuma I lâm trọng bệnh. Một căn bệnh truyền nhiễm đã biến Hattusa thành tử thành, xâm chiếm toàn bộ đế quốc Hittite.

Yuuri nói với ta ông mắc bệnh Thất Nhật Nhiệt, dựa theo lời nói của Hadi kể lại cho ta nghe về căn bệnh này. Thất Nhật Nhiệt là một căn bệnh truyền nhiễm đáng sợ, chỉ cần nhiễm bệnh thì cho dù là người khoẻ mạnh đến mấy, trong vòng bảy ngày nhất định sẽ chết. Lúc này đây, căn bệnh này đang hoành hành khắp nơi, đã có nhiều thành thị gần như biến thành vùng đất chết.

Hiện nay, theo sự đề nghị của các vị trọng thần, Kail đang tạm thời thay lão quốc vương chấp chính điều hành chính sự. Từ hôm nay, cung điện này sẽ trở nên ồn ào hơn rồi.

Ilvani sau khi biết chuyện liền bắt đầu phân phó mọi người cách ly phòng chấp sự cùng nơi ở ra, luôn phải kiểm tra kỹ những người ra vào, tuyệt đối không để bệnh dịch lan vào trong cung điện.

Bây giờ, cánh tay trái của ta đã có thể cử động lại bình thường, tuy thỉnh thoảng vẫn nhức nhối nhưng vẫn không đáng ngại lắm. Ta hoàn toàn có thể phụ giúp mọi người, phòng ngừa vương phi giở trò vào lương thực cùng nguồn nước.

Tuy rằng trong nguyên tác không có chuyện gì xảy ra, nhưng vì ta đã làm thay đổi cốt truyện nên vẫn phải chuẩn bị tinh thần bất cứ khi nào cũng có thể xảy ra chuyện. Huống hồ ta giờ đây đã trở thành một cái gai trong mắt bà ta chứ.

Đang lúc ta đang đi theo Yuuri đến phòng chấp sự gặp Kail, thì đột ngột Yuuri vui vẻ chạy lên trước, “A! Anh là tên lính Ai Cập đó. Anh là người đã giúp đỡ chị Ryo cùng Zannanza đây mà. Thực cám ơn anh đã cứu hai người đó!”

Ramses vẫn đang quỳ, khẽ cúi người làm lễ với Yuuri, “Cô là nữ thần Chiến Tranh Yuuri sao, được diện kiến cô chính là vinh hạnh của thần. Thần là Urami Lamu Ramses, cứu hoàng tử cùng chị gái của nữ thần chính là nghĩa vụ của thần. Lúc trước gặp mặt nhưng chưa kịp hành lễ với cô chính là sự thất lễ của thần.”

Yuuri nghe đến của Ramses xong liền ngẩn người suy nghĩ, ta cảm thấy thực buồn cười, cô bé này cũng thật là. Người ta là ông nội của Ramses II, ông nội của một vị Pharaoh bậc nhất trong lịch sử Ai Cập cổ đại đó, ít nhiều cô bé cũng nên nhớ được cái tên chứ.

Kail lên tiếng hỏi Ramses, “Vậy lần này ngươi đến đây là để?…”

Ramses trả lời, “Pharaoh của thần nghe nói quốc vương quý quốc lâm trọng bệnh, cho nên được ngài ấy đặc biệt yêu cầu đến xin phép thăm người. Từ bây giờ, thần đảm nhiệm chức đội trưởng của quân đội Ai Cập đang đóng quân ngoài Hattusa. Hôm nay thần cố tình đến đây để trình diện ngài.”

Kail gật đầu nói, “Ra là vậy! Theo hiệp ước hoà bình lần trước giữa hai nước thì đôi bên sẽ phái võ tướng đến nước bạn. Vậy ra Zannanza đã phái ngươi tới đây sao? Thế thì cực cho ngươi rồi!”

Ramses cười, “Điện hạ, thần từ Ai Cập mang theo lễ vậy đến, xin được phép tặng cho phi tần của điện hạ.”

Kail liền lên tiếng, “Cám ơn ngươi! Ta có chút việc phải làm, phải đi trước đây, chắc hẳn Yuuri sẽ thích lắm đấy!”

Ramses phất tay kêu vài binh lính Ai Cập mang một chiếc lớn khảm đầy đá quý cùng một chiếc hòm nhỏ hơn vào trong phòng. Hắn sai người mở rương lớn ra, bên trong đầy những trang sức thủ công xa xỉ mà tinh xảo. Ta tuy đã nhìn thấy không ít những trang sức mỹ lệ ở hiện đại nhưng cũng không thể không bội phục tay nghề của những nghệ nhân này.

Yuuri nhìn một rương đầy vật quý báu này, nhịn không được kéo tay ta hỏi nhỏ, “Chị Ryo, sao anh ta lại tặng quà cho em thế? Anh ta không tặng cho vương phi có được không vậy?”

Ta cúi đầu xuống, cười trả lời bên tai cô bé, “Em đấy, nên theo Ilvani học hỏi chính sự đi. Bây giờ đương lúc chuẩn bị có sự chuyển giao quyền lực, thì tặng quà cho người sắp kế nhiệm là một việc hết sức bình thường.”

Yuuri tỏ vẻ khó hiểu hỏi tiếp, “Nhưng mà người kế thừa vương vị chính là hoàng thái tử mà.”

Lúc này Ramses không biết từ khi nào đã xoay người đứng trước mặt bọn ta, cười nói, “Ha ha ha! Quốc vương và hoàng tử là cái thá gì chứ? Hiện nay người có quyền lực nhất ở Hittite chính là hoàng tử của cung điện này. Việc đó chỉ cần người có chút kiến thức là biết ngay.”

Hắn đẩy nhẹ Yuuri lại gần cái rương, quay sang nói với ba chị em Hadi, chỉ sang một chiếc hòm bên góc bên cạnh, “À, nhân tiện ta cũng có vài món quà muốn tặng các cô đấy. Đây, ở bên này.”

Rồi đột ngột hắn xuất hiện từ đằng sau ta, thầm thì bên tai ta bằng giọng nói trầm ấm đầy mê hoặc của hắn, “Ngoài ra, cá nhân ta cũng rất muốn được gặp em, đích thân trao cho em món quà nhỏ này.”

Không đợi ta nghi hoặc hỏi lại hắn rốt cuộc có ý gì, hắn liền khẽ ôm nhẹ eo ta lại sát hắn, cúi đầu xuống, cứ thế mà hôn ta, dù chỉ là một nụ hôn phớt nhàn nhạt. Hắn lại mỉm cười nói tiếp, “Không phải em nói sẽ đồng ý giúp ta một chuyện sao? Như vậy liền giúp ta sau này mỗi ngày đều có thể được hôn em đi. Hơn nữa, ta không những chỉ muốn hôn em không, mà ta còn muốn có được cả em nữa.”

Ta tức giận đỏ ửng cả khuôn mặt, chuyện nụ hôn đầu kia ta đã cố gắng gạt bỏ khỏi đầu, xem như là một lần bị chó cắn rồi. Thế mà hắn cư nhiên lại dám hôn ta lần nữa, còn nói sau này mỗi ngày đều muốn hôn? Con mẹ nó hắn không thấy Yuuri đang hai mắt sáng rực nhìn sang bên này sao?

Không kịp đợi ta bùng nổ, hắn đã xoay người làm một động tác cực kì thân sĩ với Yuuri, “Thần đã hoàn thành xong mọi chuyện mình muốn làm rồi. Vậy thần xin phép cáo từ trước.”

Ta trừng mắt nhìn sang Yuuri, ngăn cản ý định muốn giữ hắn lại của cô bé. Lúc này ba chị em Hadi mới nói, “Anh phải về rồi hả? Xin lỗi cho chúng tôi tiếp đón không được chu đáo, rất hoan nghênh lần sau anh lại đến chơi!”

Hắn vừa đi khỏi, chị Hadi liền lên tiếng, “Cô Yuuri, cô Ryo, hai người có biết gì không? Lamu Ramses ở Ai Cập là một chiến binh có chức vị cao đấy! Anh ấy xuất thân là quý tộc, rất được mọi người yêu mến đó!”

Yuuri vừa nghe vậy hai mắt liền sáng lên như sao, hỏi đông hỏi tây đủ chuyện về hắn, bày ra vẻ mặt chỉ hận không thể giữ hắn lại.

Ta tức giận đến đỏ con mắt, dứt khoát quay người đi không thèm để ý đến hội bà tám đó nữa. Ta không biết bọn họ đã nói với nhau chuyện gì, mà đêm hôm đó lúc dùng bữa tối mọi người từ trên xuống dưới đều nhìn ta bằng ánh mắt lạ lùng.

Một lát sau, Ilvani lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc trong phòng, nói với Yuuri, “Ramses hắn nói người kế nhiệm chính là điện hạ Kail ư?”

Cô bé gật đầu tán thưởng, “Đúng vậy. Hắn quan sát mọi việc rất sắc bén.”

Ilvani nói tiếp, “Ừ, chỉ hy vọng mọi chuyện có thể đúng như hắn đã nghĩ.”

Yuuri ngạc nhiên hỏi, “Có vấn đề gì sao? Người kế nhiệm hẳn là Kail chứ? Bây giờ hoàng thái tử vẫn còn chưa có con mà?”

Ilvani lắc đầu nói, “Nếu như quốc vương kế vị có quyền lực và chỉ định điện hạ Kail làm thái tử thì không có vấn đề gì rồi. Nhưng sức khoẻ của điện hạ Arnwanda yếu lắm, lại không hề có chút quyền lực gì, vì vậy vương phi nhất định sẽ can thiệp vào chuyện này.”

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp, “Chuyện điện hạ Kail có thể kế vị ngôi vua hay không, vẫn còn phải tuỳ thuộc vào việc ngài ấy có thể trở thành người kế nhiệm hoàng thái tử hay không?”

Yuuri cực kì lo lắng, “Anh nói là vương phi sẽ can thiệp ư? Nhưng chẳng phải quốc vương qua đời thì vương phi sẽ không còn quyền lực gì sao?”

Ilvani lại lần nữa phủ định suy nghĩ của cô bé, “Không, không phải vậy! Vương phi có một địa vị riêng biệt, chỉ khi nào bà ta chết đi, thì quyền lực đó mới chuyển cho người kế thừa. Cho nên dù quốc vương có băng hà thì quyền lực của vương phi vẫn không thay đổi. Bà ấy nhất định sẽ luôn tìm cách để ám hại điện hạ Kail, đưa điện hạ Jydah lên làm hoàng thái tử.”

Lúc này đây, Yuuri đã hoàn toàn lo sợ, “Nếu vương phi Nakia trở thành người có quyền lực tối cao, thì đế quốc này sẽ ra sao đây?”

Ta trầm mặc nãy giờ, cuối cùng cũng nhịn không được cười khẩy lên tiếng, “Chuyện này còn chưa chắc được, những tranh chấp giữa các phe phái trong cung không bao giờ có thể đoán trước được đâu, không phải em cũng rất rõ những điều này sao Yuuri?”

Cô bé nghe ta nói thế sắc mặt liền trắng bệt. Cũng phải thôi, cuộc sống ở hiện đại của cô bé rất êm ấm, có một gia đình luôn thương yêu cô, có một người bạn trai luôn cẩn thận chăm sóc cho cô. Cho dù biết đến những cuộc chiến giành quyền lực trong chốn cung đình, thì cũng chỉ qua sách vở cùng phim truyền hình mà thôi. Nhưng bây giờ, cô bé là chân chính tự chính mình trải qua loại chuyện này. Hỏi làm sao mà không sợ hãi cho được, cuộc chiến quyền lực này, kẻ thua cuộc chỉ có con đường chết!

Ta thầm ngưỡng mộ cô bé, cuộc sống trước đây của ta cũng rất hạnh phúc, ông cùng ba mẹ luôn yêu thương ta. Nhưng còn những họ hàng khác thì sao? Bọn họ luôn thèm muốn vị trí người thừa kế chính thức gia tộc của ta. Sợ rằng nếu không phải pháp luật hiện đại cực kì nghiêm cẩn thì bọn họ cũng đã sớm ra tay với ta rồi. Tuy có ba người ấy luôn bảo vệ, nhưng ta cũng hiểu được cái thứ gọi là thân tình đầy dối trá kia.

Ta ngửa cổ nuốt xuống một ngụm rượu. Đúng thật là tâm trạng ảnh hưởng đến vị giác không ít, rượu ngon đến mấy giờ cũng đều thực chát.

Đúng lúc này, Kail trở về, “Ryo, Ilvani, hai người đừng nói lung tung với Yuuri nữa!”

Ilvani dẫn đầu nhóm người rời đi, “Xin lỗi điện hạ, vậy chúng thần xin phép cáo lui trước. Hai người hãy tiếp tục dùng bữa đi ạ.”

Không lâu sau, có binh lính báo có người từ hoàng cung truyền tin đến, Kikkuri biết được liền vội vã quỳ xuống trước cửa phòng ăn, “Điện hạ! Sứ giả trong cung đưa tin khẩn ạ! QUỐC… QUỐC VƯƠNG ĐÃ BĂNG HÀ! BỆ HẠ ĐÃ BĂNG HÀ RỒI ĐIỆN HẠ!”

Sau một khoảng thời gian yên lặng, từ bên trong phòng vang lên tiếng đổ vỡ “Rầm!”

Tất cả đều rất lo lắng nhìn chằm chằm vào cánh cửa, chỉ hy vọng nó nhanh chóng mở ra! Lão quốc vương đã mất rồi, hắn tuyệt không thể gục ngã theo được.

Đang lúc này, Kail mới gấp gáp ra khỏi phòng, phân phó cho Kikkuri, “Ngươi nhanh chuẩn bị đi! Ta phải vào cung ngay bây giờ!”

Sau khi Kail đi khỏi, Yuuri luôn khóc không ngừng, ta không biết an ủi cô bé làm sao, chỉ có thể ôm cô bé vỗ về suốt đêm.

Quốc vương Suppiluliuma I từng huy hoàng một thời đã băng hà. Người đã từng thống lĩnh Hittite và đưa nó trở thành một cường quốc ở phương đông, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi bệnh tật và cái chết.

Không lâu sau, thái tử Sali Arnwanda lên ngôi kế vị. Ngôi vị hoàng thái tử có hai người thừa kế. Một người là đội trưởng đội cấm vệ quân, tam hoàng tử Kail Mursili. Một người khác là con trai của vương phi Nakia, lục hoàng tử Jydah Haspasrupi.

Từ sau ngày Kail được sắc phong, ta luôn đi theo Ilvani phụ giúp hắn, nên hiển nhiên sẽ biết được chuyện vương phi đang làm.

Kail phân phó, “Cứ mặc kệ bọn họ, vẫn còn nhiều chuyện vẫn chưa được xử lí, bây giờ chỉ cần giám sát là được rồi. Còn nữa, chuyện của vương phi đừng nên để cho Yuuri biết. Cô ấy mà biết thì chắc chắn sẽ mặc kệ căn bệnh truyền nhiễm đang lây lan kia mà chạy ra ngoài cho xem.”

Kikkuri nói, “Vâng ạ, thần đã biết rồi. Nhưng không cho cô Yuuri ra ngoài thì cô ấy sẽ buồn lắm thưa điện hạ.”

Kail cười cười, “Ta biết rồi. Vậy để ta đến xem cô ấy đang ra sao.”

Bốn người bọn ta đi đến chỗ của Yuuri, từ xa đã nghe thấy tiếng cười đùa náo nhiệt. Kỳ quái, hẳn là giờ này cô bé phải đang chán chường vì không có việc gì làm chứ nhỉ?

Khi tới gần rồi ta mới nghe thấy một giọng nam trầm ấm quen thuộc. Ta nhịn không được chửi thầm, mẹ nó tên Ramses này đúng là âm hồn bất tán!

Đến trước cửa phòng, Kail nghi hoặc nhìn Ramses, “Ngươi là Lamu Ramses? Ngươi đến đây có chuyện gì sao?”

Ramses quỳ xuống hành lễ, “Thưa điện hạ Kail, hôm nay thần đến thăm hỏi phi tần của ngài. Đồng thời có vài chuyện muốn hỏi thăm cô ấy. Ngài đã đến rồi thì thần xin phép cáo lui trước. Hôm khác thần sẽ trở lại sau.”

Kikkuri nhịn không được mắng hắn, “Hắn thật là vô lễ! Sao lại dám vào tận nơi này chứ!”

Đúng đúng! Ta thầm gật đầu đồng ý với Kikkuri. Tên này không chỉ vô lễ mà còn mặt dày nữa. Chỉ sợ Vạn Lý Trường Thành còn không dày bằng cái mặt hắn!

Yuuri vừa thấy Kail liền hỏi, “Mọi việc đều ổn cả chứ anh? Tình hình tân vương sao rồi? Vương phi không thể nào im lặng trong việc tranh giành ngôi thái tử như thế này đâu!”

Nhìn vẻ mặt Kail, Ilvani cùng Kikkuri cứng đờ, ta nhịn cười đến nội thương, hoàn toàn vứt vẻ mặt cợt nhã của cái tên mặt dày kia ra khỏi đầu.

Giọng nói của Ilvani cứ như robot, “Ừm… Không có chuyện gì đâu. Cô Yuuri không cần lo lắng.”

Cô bé hiển nhiên là thấy được sự ngập ngừng trong lời nói của Ilvani, liền xông lên nắm chặt mái tóc dài của hắn, kéo mạnh xuống, “Phải lo chứ! Làm gì có chuyện bà ấy chịu ngồi yên đâu. Mọi người hãy điều tra kỹ lại xem.”

Lúc bấy giờ, Kail mới lên tiếng, “Yuuri, Ramses đến đây để làm gì vậy? Hình như hắn không đến đây để tìm anh mà là tìm em đấy. Hắn nói có chuyện muốn hỏi em mà? Rốt chuyện là hắn hỏi chuyện gì thế?”

Kail ngừng một lát rồi tiến sát lại gần Yuuri, ép cô bé lùi lại mấy bước, “Ở Ai Cập hắn nổi tiếng là đa tình. Trong cung điện này hắn chỉ chú ý đến em thôi đó!”

Yuuri lên tiếng phản bác, “Anh nói cái gì thế! Trong cung điện này sao chỉ có mỗi mình em cho được. Còn chị Ryo nữa kìa! Huống hồ hắn đã biết em là phi tần của anh, cho hắn mười lá gan hắn cũng chả dám động đến em đâu.”

Kail nghe Yuuri nói vậy liền ngờ vực quay sang nhìn ta, “Còn Ryo?”

Ta không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, cười khan vài tiếng, “Ha ha… Điện hạ ngài đừng nghe em ấy nói bậy! Em ấy còn nhỏ không hiểu chuyện đâu!”

Làm ơn đi! Kail hắn thông minh như thế, ta dám đảm bảo từ lúc tên Ramses kia giành việc lấy mũi tên ra cho ta hồi ở Elba, hắn đã suy nghĩ về mối quan hệ giữa ta và Ramses rồi. Nếu bây giờ Yuuri nhắc đến chuyện này nữa, thì hắn sẽ càng khẳng định chắc chắn suy nghĩ của mình hơn.

Nhưng mà trời muốn diệt đường sống của ta, mọi người xung quanh trừ Kail cùng Kikkuri ra, ai cũng đều nhìn ta với ánh mắt ái muội. Đến lúc này rồi, cho dù ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà, thì cũng không rửa sạch được mối quan hệ vốn không hề có này giữa ta và Ramses.

Kail trầm tư suy nghĩ một lúc, rồi nói với ta một câu không đầu không đuôi, “Anh ta có vẻ không đơn giản, Ryo, ngươi cẩn thận một chút.”

Nghe hắn nói như vậy, ta thiếu chút nữa là nuốt luôn lưỡi của mình. Ta âm thầm gào thét trong lòng, hắn tất nhiên là không đơn giản rồi! Hắn chính là tình địch cao cấp nhất của ngươi đó! Ta rất muốn lắc mạnh cổ hắn nói như thế nhưng mà không thể được.

Ta thực không hiểu, chẳng lẽ vì ta thay Yuuri nhận mũi tên kia, liền cứ như vậy mà nhận dùm luôn một đoá hoa đào hay sao? Ta mới không muốn đâu, ta mới mười chín cái xuân xanh thôi, ta còn muốn tự do ngao du thiên hạ a!

Tại sao?! Trong nguyên tác rõ ràng là Kail sẽ mượn chuyện của Yuuri cùng Ramses và Hắc thái tử để dời đi sự chú ý của cô bé khỏi vấn đề của vương phi. Thế mà trong hiện thực, đối tượng bị lợi dụng lại chính là chuyện của ta cùng tên mặt dày Ramses kia! Ông trời ơi, rốt cuộc ta đã làm ra chuyện gì có lỗi với ông mà ông nỡ đối xử với ta như thế này chứ!

 

[♚] Hoàn thành chỉ tiêu trước hạn! Đã đi gần 1 nửa chặng đường rồi. H mỗ đi ôn bài để mai thi đây. Mặc dù rất ư là thèm mún viết chương kế tiếp, nhg mà lực bất tòng tâm. Mama đại nhân đã hạ tuyệt lệnh ko thi trên 8đ thì đừng có mơ mà đc ôm máy nữa ô ô *khóc ngập nhà*

[Bản ballad xứ Ai Cập] Chương 9

Chương 9

Phiên ngoại: Thế giới nội tâm của Ramses (=]])

 

Tác giả: Y Lạc

 

Ta là một sĩ quan quân đội xuất thân từ một gia đình quý tộc lâu đời ở Ai Cập. Lại mang trên mình một vẻ ngoài bắt mắt với đôi mắt hai màu đen – vàng nên ta luôn không thiếu những cô gái xinh đẹp và nóng bỏng vây quanh.

Nhưng đối với ta, bọn họ chỉ là những món đồ chơi không hơn không kém. Từ lâu ta đã có tham vọng trở thành một vị Pharaoh chân chính, đạp đổ những kẻ cầm quyền đang dần thối nát và bè lũ tham ô hối lộ kia.

Để làm được điều này, người con gái mà ta cần không phải là những cô gái quý tộc chỉ có vẻ bề ngoài. Người con gái mà ta cần là một người một xứng đáng với ta, để có thể trở thành nữ hoàng trong tương lai, cô ấy nhất định phải có kiến thức và phong thái của một bậc đế vương.

Nhưng đã bao năm trôi qua, người mà ta hằng tìm kiếm cho vị trí bên cạnh vẫn chưa từng xuất hiện. Cho đến lúc này đây, khi ta chứng kiến trí tuệ cùng sự ngoan cường đầy lí trí của cô gái đó, ta biết người ấy đã xuất hiện.

Lần đầu tiên ta nhìn thấy cô gái ấy là trong một lần trốn đi nghỉ phép ở thủ đô Wassukkani của Mitanni nửa năm trước. Lúc ấy ta chú ý tới cô chỉ đơn giản là vì giọng ca cùng tiếng đàn say lòng người mà thôi. Tuy rằng cô cải trang thành nam nhân, nhưng với một người đã từng có được bao người con gái đẹp như ta chẳng lẽ lại không nhìn ra điều đó hay sao.

Giọng hát của rất cô đẹp, vẻ đẹp đó thực tương xứng với vẻ bề ngoài của cô. Cô hát cứ như đó chính là cuộc sống của cô. Cô đơn, lạc lõng, vô vọng, luôn cố gắng thoát ra khỏi cái thế giới hào nhoáng nhưng đầy dối trá. Tất cả những thứ đó đều hoà quyện thân mật với nhau như một thể trong tiếng ca trầm thấp đầy mê hoặc của cô.

Nhưng tất cả cũng chỉ có thế, một cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp, một giọng ca hay thì sao? Chỉ cần ta muốn, những ca kĩ hàng đầu của Ai Cập đều có thể đến tay. Nhiều lắm ta cũng chỉ muốn chơi đùa với cô gái này một đêm mà thôi. Nên vừa nghe xong một khúc ca kia ta liền không bận tâm mà xoay người bỏ đi.

Chỉ có điều, ta không ngờ lại còn có thể gặp lại cô gái đó, hơn nữa lại là trong những hoàn cảnh mà ta không thể nào ngờ đến.

Lần thứ hai ta thấy cô ấy là khi cô đang thoải mái giải quyết mấy gã đàn ông cặn bã ức hiếp một cô gái gầy yếu khác. Từ những động tác sắc bén đầy chuẩn xác cùng thân thủ nhanh nhẹn đó, ta liền khẳng định được cô ấy không chỉ đơn giản là một nghệ nhân lữ hành như đã giới thiệu ban chiều.

Ta thực tò mò không biết cô gái này có hoàn cảnh như thế nào. Thời buổi bây giờ tuy có loạn lạc, cho dù là con gái nhà võ tướng cũng chưa chắc đã được dạy võ thuật, huống hồ cô gái này gần như đã được đào tạo bài bản không khác gì một binh lính thật sự.

Từ bên bệ cửa sổ, ta đứng dậy bước vào trong nằm lên giường, ngẫm nghĩ lại những lời cô gái đó vừa châm chọc bọn người kia liền khẽ cười rồi trầm mặc lâm vào giấc ngủ.

Thực thú vị!

Lần thứ ba vô tình gặp lại cô ấy, ta triệt để ngây ngốc, những phán đoán trước đây của ta về cô là hoàn toàn sai lầm. Cô không phải chiến binh, càng không phải là nghệ nhân lữ hành, mà chính là chân chính một pháp sư tư tế?!

Ta tận mắt nhìn thấy cổ tay cô ấy vừa khẽ động, thì bên trong pháp trường, sợi dây thừng trói cô gái được xưng tụng là nữ thần Chiến tranh kia liền bị một ngọn lửa lạ đột ngột xuất hiện thiêu rụi.

Có thể xem như là ta nhầm lẫn đi, có thể chỉ là trùng hợp thôi. Nhưng vậy thì vì lý do gì mà cô ấy lại cố gắng lẩn tránh khỏi đám binh lính của Hắc thái tử chứ?

Ta nhìn cô bỏ chiếc khăn choàng ra lẻn đi, cũng liền đi theo phía sau. Bởi vì ta đến nơi này cũng gần cả tháng rồi nên đường phố ở đây cũng rõ ràng hơn cô là người vừa đến không lâu.

Ta đứng trong một con hẻm nhỏ chờ đợi, cô ấy vừa xuất hiện ta liền đưa tay kéo cô ôm chặt vào trong lòng.

Ừ, thật mềm mại!

Nhưng mà cô gái này thực không ngoan chút nào, luôn cố giãy giụa thoát khỏi ta. Cô không biết rằng đang bị đàn ông ôm thì không nên cử động mạnh sao?

Ta cố kiềm chế bản năng, siết cô lại một cách mạnh mẽ hơn, ngay lập tức ta cảm thấy cô gái trong lòng mình mềm oặt đi. Lần đầu tiên ta tự sỉ vả chính mình, rốt cuộc đầu óc ta bị làm sao mà lại muốn đi siết chết một cô gái như thế chứ!

Chỉ là ta càng không ngờ được, cô gái này lại cố ý làm như thế chỉ để ta buông lỏng cảnh giác mà nới lỏng sức lực. Một giây sau khi ta thả lỏng vòng tay ra muốn nâng người cô xoay lại để kiểm tra, liền có một tràng khí thế sắc lạnh xé gió đâm vọt tới. May mà ta thân thủ nhanh nhạy, kịp thời vươn tay phải ra khống chế cổ tay của cô. Lúc này đây ta mới vỡ lẽ mọi chuyện, ta xém nữa thì đã chết dưới lưỡi dao của cô gái xinh đẹp đầy bí ẩn này rồi.

Thực thú vị!

Ba chữ này một lần nữa vang lên trong đầu ta.

Nhìn thấy cô ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt của ta, nhưng ta không tự đa tình tới mức nghĩ rằng cô gái này si mê khuôn mặt mình, như thế nghĩa là cô hẳn đã biết mình rồi. Chỉ có điều, từ trước đến nay, trong cuộc sống của ta chưa từng xuất hiện một cô gái kỳ bí như thế này bao giờ.

Ta nhịn không được buông lời trêu chọc cô, không biết lúc đó ta bị làm sao, mà vừa dứt lời, ta liền cúi đầu bao phủ lấy đôi môi cô.

Ừ, đôi môi cô cũng thực mềm mại, y như cơ thể của cô vậy!

Ta khẽ cắn môi cô, thừa cơ hội lúc cô mở miệng, ta liền đưa lưỡi vào bắt đầu triền miên với cô. Bên trong cô thực là ngọt ngào, lại mang thêm hương vị lành lạnh của bạc hà.

Kiều diễm làm sao, dụ hoặc làm sao. Giờ phút này, ngay tại nơi này, ta như muốn lập tức chiếm được cô, chiếm được cơ thể mĩ lệ say đắm lòng người này!

Nhưng ta đã quá xem thường cô, lúc ta đang muốn đưa tay vuốt ve lưng cô, trên môi liền ập đến một cảm giác đau xót đầy kích thích. Cô cư nhiên dám cắn ta, còn cắn đến bật máu!

Cô nhân cơ hội lúc ta ngẩn người liền dùng sức dậm mạnh xuống chân ta, tức giận đẩy ta ngã đập vào tường. Nhìn vẻ mặt đỏ ửng cùng đôi môi sưng phồng, liên tục mở ra khép vào thốt ra những lời lẽ chửi mắng kinh người.

A! Thì ra đây là nụ hôn đầu của cô! Cho nên lúc nãy cô mới sững sờ đứng yên để mặc cho ta công thành đoạt đất sao? Thì ra là cô chưa từng có kinh nghiệm.

Ngay lúc ấy, một ý nghĩ loé lên trong đầu ta, ta cảm thấy vẻ mặt giận giữ của cô gái này thực là đáng yêu, y hệt như con mèo nhỏ mà ta nuôi vậy.

Sao? Cô mắng ta điên?

Đúng là ta điên thật rồi mới cảm thấy cô rất đáng yêu khi mở miệng mắng ta điên!

Ngồi tựa lưng vào tường, nhìn bóng dáng bỏ chạy trối chết của cô, ta nhịn không được cười vang lên. Cô đúng thật là thú vị đến đáng yêu!

Nhưng ta không hề nghĩ đến chuyện muốn bắt cô đem về Ai Cập, bởi vì ta chưa thấy được thứ mà ta đang chờ đợi ở cô. Thế nên ngày hôm sau, để chấm dứt sự hiếu kì của mình về cô, ta đã lặng lẽ trở về Ai Cập.

Ta cứ ngỡ mọi chuyện sẽ cứ thế trôi qua, không bao giờ gặp lại cô gái ấy nữa. Cho đến nửa năm sau, khi ta được phân làm một đội trưởng đội hộ vệ trong đoàn quân đón hoàng tử Zannanza của đế quốc Hittite.

Ta rất tức tối khi bà thái hậu Nefertiti kia lại đi mời người nước khác đến làm Pharaoh, cho dù chỉ là con bù nhìn mà thôi. Nên dù đi theo đoàn quân đến thành Elba, ta vẫn rất tỏ vẻ tuỳ ý đầy chán ghét.

Đến một hôm, đã quá ngày rồi mà đoàn người của tên hoàng tử kia vẫn chưa đến, ta chịu đựng không nổi đám quan văn thối nát chỉ biết nói suông kia nữa, liền bỏ lại đoàn quân mà đi tìm các cô gái xinh đẹp của mấy bộ tộc ở sa mạc. Chỉ là ta không ngờ rằng lần bỏ đi này lại chính là định mệnh của mình. Từ nay về sau ta sẽ mãi trầm luân trong trí tuệ cùng sự ngoan cường của cô.

Một lần nữa ta gặp lại cô gái ấy, có điều lúc này cô không còn dáng vẻ mạnh mẽ đầy sức sống như trước, mà là một thân mang trọng thương, nằm lặng yên trên ngựa ôm lấy một gã đàn ông khác ra sức bảo vệ.

Ta cứu cô, đơn giản là vì ta không thích nhìn thấy bộ dạng này của cô, thực khiến người chán ghét. Dù cho đã hôn mê nhưng vòng tay cô vẫn theo bản năng giữ chặt lấy gã đàn ông kia. Ta khó chịu dùng sức kéo mạnh tách hai người ra, quăng gã qua một bên.

Khi ta đang giúp cô trị thương thì cô tỉnh dậy, vậy mà lời đầu tiên cô nói với ta chính là bảo ta đừng đụng đến cô ấy. Rồi sau đó cô lại tiếp tục không để ý đến ta, nhìn xung quanh như muốn tìm kiếm người nào đó. À, là tìm gã đàn ông mà cô ra sức bảo vệ kia đi. Ta cười lạnh trong lòng.

Cô còn muốn ta giúp cô đến bên cạnh người đàn ông kia sao? Tuy ta khó chịu với thái độ của cô nhưng vẫn nghe lời lại gần ôm cô bế lên. Cô vẫn một thân mềm mại như trước, chỉ có điều đã gầy đi nhiều hơn, chắc hẳn cô đã bị mũi tên kia hành hạ không ít.

Thực sự là ta rất bực bội khi cô hoàn toàn chú tâm vào gã đàn ông kia, nhưng khi đối diện với cô, ta không còn cách nào khác có thể khắc chế mình.

Cô muốn ta giúp bẻ gãy mũi tên kia ra, nhưng cô muốn làm thế chỉ vì gã kia, ta không muốn làm. Nhưng thấy cô ra sức tự hành hạ chính mình bằng việc khoét rộng vết thương ra, ta lại nhịn không được mà lại gần giúp cô, lại tiếp tục nghe lời cô chuẩn bị nước.

Nhìn cô ân cần chăm sóc vết thương cho gã đàn ông kia, ta chợt nghĩ trong lòng, nếu người đang nằm đó là ta, thì liệu cô có dịu dàng như thế?

Mỗi lần cô nhờ ta làm cái gì, ta đều vừa cảm thấy tức giận, nhưng cũng hoàn toàn vô lực. Ta không biết cảm giác của mình là gì, ta chỉ biết rằng mình không hề thích gã đàn ông kia, ta ghét cái dáng vẻ ôn nhu tỉ mỉ chăm sóc hắn của cô.

Rồi đột nhiên cô nhìn chằm chằm ta, quỳ xuống hành lễ với ta, cảm ơn ân cứu mạng của ta. Ha? Thực nực cười. Là cảm ơn vì ta đã cứu gã đàn ông kia đi!

Từ trong lời nói của cô, ta biết được gã kia chính là hoàng tử Zannanza, Pharaoh tương lai của đất nước ta. Ta nhịn không được buông lời bỡn cợt gã, thế mà cô lại gằn giọng chỉ trích ta.

Ừ, giọng điệu này mới phù hợp với cô. Nhưng cũng thật chán ghét làm sao, cô lại dùng nó để bảo vệ người đàn ông khác.

Ta không muốn tiếp tục cái đề tài khiến ta bực bội này nữa, liền mượn câu nói của cô mà lên tiếng trêu đùa cô. Thế nhưng cô lại mạnh mẽ mà quyết tuyệt tuyên bố với ta, nếu ta dám vượt qua liền giải quyết ta? Thực nực cười, với sức lực hiện nay của cô thì cho dù ta có làm gì cô cũng chẳng thể phản kháng được.

Ta ra sức cười lớn nhưng trong lại lại âm ỉ đau vô cùng.

Cô nói đúng! Ta đúng thật là đã điên rồi!

Một tuần sau đó, ta luôn cưỡng chế ôm cô trong lòng, để mặc gã hoàng tử kia nằm riêng trên một con ngựa. Hắn có tỉnh dậy vài lần, cũng cám ơn ta nhưng đều bị ta bỏ lơ.

Nếu cô đã không muốn nhận quen biết với ta thì cũng liền thôi đi, dù sao người con gái mà ta tìm kiếm cũng không phải là cô.

Nhưng suy nghĩ đó chỉ kéo dài đến khi ta tận mắt thấy được dáng vẻ ngoan cường cùng cơ trí của cô trước mặt quốc vương Suppiluliuma I, một vẻ đẹp trí tuệ mà trước đây ta chưa từng nhìn thấy được ở cô.

Thì ra cô luôn muốn giữ lấy mũi tên đó chính là để làm vật chứng.

Nhìn cô quyết đoán phân phó nữ hầu chuẩn bị dụng cụ, quyết tâm muốn rạch vết thương để lấy mũi tên ra ở tại chỗ, trong lòng ta kịch liệt rung động.

Ta bỏ qua tiếng kêu gọi của bọn binh lính, tiến đến ôm lấy thân thể mềm mại nhưng mạnh mẽ của cô, giựt lấy dao găm đã được nung nóng từ tay nữ hầu. Ta khẽ nói bên tai cô, nhìn cô run rẩy ôm lấy ta mà cắn chặt răng trên vai mình, ta dường như cảm thấy cô gái này còn mạnh mẽ hơn chiến binh là mình gấp mấy trăm lần. Rõ ràng cô chỉ là một cô gái mà thôi, rốt cuộc cô đã lấy ở đâu ra một sức mạnh tinh thần to lớn đến như vậy?

Ta mặc cho cô cầm lấy mũi tên đầy máu trong tay mình, nhìn cô ngoan cố cắn môi nói với quốc vương, rồi trút hết sức lực mà ngã xuống. Ta liền vòng tay ôm lấy cô, lờ đi những binh lính Hittite đang cản trở, ta vẫn bình thản hỏi đường từ miệng tì nữ ban nãy bị ta giựt dao găm, bế cô đặt lên tận giường.

Đứng bên cạnh nhìn cô an ổn nằm nghỉ nơi đó, ta thầm nghĩ, không cầm biết cô là ai, chỉ biết rằng cô chính là người đầu tiên làm ta cảm phục, là người con gái mà ta tìm kiếm bấy lâu.

Em, chính là sự lựa chọn của ta!

[♚] Không chỉ con rể ta điên, mà đến ta cũng điên lun rồi. Ngồi viết 5 tiếng liền ko nghỉ cuối cùng cũng xong chương 9. Hôm nay tính ra là đã viết 1 chương rưỡi, 7 trang a4. Ta điên thật rồi!!! *đạp mai bay lên giường ngủ*

[Tiểu Bối Bối] Chương 5

Chương 5: Đôi phu thê BT

Tác giả: Y Lạc

 

“A a a” Yong Ah Rin quăng cây bút rồi nằm ườn ra bàn thở dài một hơi đầy mệt mỏi.

Mục Lam Kỳ thấy vậy liền lấy hộp viết gõ lên đầu nàng một cái, buồn cười nói, “Sao thế, thi xong môn cuối cùng rồi, còn không mau trở về với em yêu của nhà ngươi đi! Không phải ngươi mong đến ngày này suốt cả tháng nay à, còn rề rà lười biếng nằm đó hả.”

Ai nha! Nghe cô nói thế nàng mới nhớ ra là phải về nhà gặp tiểu bối bối của nàng nha. Đúng là thi xong liền mụ mẫm cả đầu, quên trước quên sau không nhớ chuyện gì hết. Nàng vội vàng thu gom bút viết của mình bỏ vào túi rồi kéo Mục Lam Kỳ đi nhanh ra khỏi phòng thi.

Vừa trở về đến căn nhà thuê của bọn họ gần trường, nàng liền nhảy vọt lên phòng của mình, chỉ bỏ lại một câu cho Mục Lam Kỳ, “Cơm trưa phiền ngươi mang lên phòng dùm ta nha.”

Hơn một tháng trước, Vũ Linh đã sớm đủ cấp bậc để kết hôn với nàng rồi, điểm hảo hữu thì có thể mua dụng cụ để tăng, nhưng mà nàng lại không muốn có một hôn lễ quá mức sơ sài, nên mới dời lại một tuần để có đủ thời gian chuẩn bị cho chu toàn hơn. Tính toán thế nào mà lại trúng phải thời gian nàng chuẩn bị thi cuối kỳ, kết quả phải dời lại thêm cả tháng nữa.

Tuy rằng không nhất thiết không chơi game mới thi qua được, nhưng bởi vì ông nội nàng đã yêu cầu thành tích phải đứng nhất mới được ở lại đây học tiếp, không thì nàng phải trở về Hàn Quốc. Nên bởi vì một tương lai tự do nàng không thể không tạm nghỉ chơi game, bắt đầu điên cuồng lao vào con đường ôn thi đầy gian truân không lối về.

Về chuyện tổ chức hôn lễ thì nàng đã giao lại cả cho Mục Thiên Kỳ xử lý, tiền cũng đã đưa cho hắn đủ để làm một hôn lễ xa hoa bậc nhất trong game. Ai bảo đây là đám cưới đầu tiên của nàng cơ chứ, cho dù hai bên đều là nữ, cũng không phải là bách hợp gì hết nhưng mà nàng vẫn muốn làm chuyện gì đâu ra chuyện đó, không uổng cái danh đại thần của mình.

(Bách hợp: tình yêu nữ – nữ)

Nàng thuần thục khởi động máy tính, mở cửa sổ game, đăng nhập tài khoản, bỗng ngẩn người nhìn thích khách nam trên màn hình. Không phải chứ, có phải nàng đăng nhập nhầm tài khoản không vậy. Chứ không thì cái nhân vật toàn thân phát ra ánh sáng màu tím lấp lánh của +15 này ở đâu lòi ra thế, nàng nhớ rõ chính mình chỉ là +13 thôi mà. +15 với giá trên trời nàng chỉ dám làm cho mỗi cây thần khí của mình mà thôi, còn nguyên cả set thế này…

Trời ạ! Là bao nhiêu tiền vậy a?! Chuyện này chắc chắn chỉ có tiểu bối bối nhà nàng làm mà thôi. Trước khi tạm nghỉ game nàng đã đưa cho “nàng” ID cùng pass của mình, để “nàng” tiện cho việc làm nhiệm vụ thăng cấp và tăng chỉ số hảo hữu giữa hai tài khoản.

Nhưng mà nàng không ngờ rằng tiểu bảo bối lại nạp tiền để nâng cấp trang bị cho nàng. Đến cả nàng là cháu gái của viện trưởng một bệnh viện tư lớn nhất nhì thành phố A này cũng không dám tiêu hoang như thế nha. Tiểu bối bối nhà nàng hình như không chỉ thể hình dung bằng từ giàu có nữa rồi. Nàng âm thầm tự khâu lại vết thương đang rỉ máu trong lòng.

Hồi phục tinh thần, nàng vội vào nhấn đăng nhập nhân vật, không để ý đến tiếng chào hỏi của mọi người, tìm cái tên Bạch Vũ Linh trong danh sách hảo hữu, chỉ có điều nó lại có màu xám, báo hiệu nhân vật đang không đăng nhập.

Nàng thẩn thờ nhấp vào khung chat bang phái, hỏi, “Rốt cuộc ta chuẩn bị cưới được ai thế này… <icon mắt vô hồn>”

[Bang phái] [Uyển Kỳ] “Chúc mừng đệ cưới được một bạch phú mỹ a~ <icon tung hoa>”

(Bạch phú mỹ giống như cao phú soái nhưng mà là để chỉ nữ, nghĩa là trắng trẻo, xinh đẹp và giàu có)

[Bang phái] [Lạc Mỹ Nhu] “Cung hỷ Thất ca! <icon cười trộm>”

[Bang phái] [Lôi Phong] “A Thất ngươi thật là TMD tốt số. Vốn tưởng rằng ngươi sẽ cưới một tiểu bạch thỏ không hiểu chuyện về nhà, không ngờ người ta lại là một nữ vương cao cao tại thượng. Ngươi cứ chờ bị nàng đè ra giường đi! Ngươi hoàn toàn không có cơ hội trở mình đâu!”

[Bang phái] [Vân Nham Tuyên] “+1”

[Bang phái] [Cuồng Nhân Thú] “+2”

[Bang phái] [Nam Hậu] “+14”

Tử Minh bang chỉ có 21 người, trừ nàng và năm người không online ra thì số còn lại đều ủng hộ suy nghĩ của Lôi Phong, điều này khiến tiểu vu trụ của nàng bùng phát.

[Bang phái] [Vu Thần Phong Linh] “Các ngươi im hết cho ta. Ghen tị thì cứ ra đây pk, đừng ở đó mà trêu chọc ta. Nằm dưới thì nằm dưới, ai sợ ai chứ, các ngươi có giỏi thì kiếm về được một nương tử có thể đè các ngươi ra như tiểu bảo bối nhà ta xem. Hừ! <icon tức giận>”

Kênh bang chợt chìm vào trầm mặc vài giây…

[Bang phái] [Lôi Phong] “MD! Pk cái đầu ngươi! Ngươi là thích khách có công kích cao đã đành, lúc trước vốn là thích khách mạnh nhất rồi, giờ còn thêm cái set trang bị biến thái full +15 kia nữa thì giờ có ai dám pk với ngươi chứ. Ta phi ta phi!!! <icon chém>”

[Bang phái] [Vân Nhan Tuyên] “Thực ra mà nói thì vẫn còn có người dám PK với A Thất đó.”

[Bang phái] [Cuồng Nhân Thú] “Ngoài nữ vương nhà hắn ra thì còn có thể là ai chứ <icon liếc mắt>”

[Bang phái] [Đại Sư Thiếu Lâm Tự] “A Di Đà Phật! Hai vị thí chủ thật sự là một đôi phu thê BT đến nghịch thiên *gõ mõ*”

[Bang phái] [Vu Thần Phong Linh] “Các ngươi đang nói cái gì thế? Đừng có nói với ta là… <icon chóng mặt>”

[Bang phái] [Vỹ Kỳ] “Đúng là điều mà ca đang nghĩ đến đó…”

[Bang phái] [Lôi Phong] “Nữ vương nhà ngươi cũng có một set trang bị mãn cấp +15 như ngươi a <icon đổ mồ hôi>”

[Bang phái] [Mỹ Lạc Nhu] “Phong ca còn quên cây thần khí mà tỷ ấy chế ra nữa à <icon chóng mặt>”

[Bang phái] [Uyển Kỳ] “Một lần nữa tỷ xin trịnh trọng chúc mừng đệ đã cưới được một nữ vương về nhà, từ nay xưng đế thâu tóm thiên hạ.”

[Bang phái] [Vân Nhan Tuyên] “Nương tử à, nàng nói thế thì lão đại sẽ đau lòng lắm đấy.”

[Bang phái] [Vỹ Kỳ] “Bang chủ đang không online, sẽ không biết được đâu tỷ phu. <icon cười trộm>”

[Bang phái] [Đại Sư Thiếu Lâm Tự] “Bần tăng đã thấy qua không ít bạo y, nhưng một y sư cường hãn đến như thế vẫn là đầu tiên được diện kiến. Quả là hạnh ngộ a~ *gõ mõ*”

[Bang phái] [Nam Hậu] “Cái tên đại sư chết tiệt này. Ngươi là ông chủ quán bar mà cứ suốt ngày giả nhân giả nghĩa đi gõ mõ là sao thế hả <icon đánh đập>”

[Bang phái] [Mỹ Lạc Nhu] “Hai người muốn chơi trò JQ đầy tình thú gì thì cứ thoải mái vào phòng riêng mà làm, đừng ở đây đầu độc Vỹ Vỹ, con bé mới lớp 9 thôi đó <icon đánh đập>”

(JQ: gian tình)

[Bang phái] [Vu Thần Phong Linh] “Mọi người có thể yên lặng cho ta tiếp thu mọi chuyện được không. Ta không tiêu nổi chuyện này… <icon chóng mặt>”

[Bang phái] [Cuồng Nhân Thú] “Đồng tình <icon đổ mồ hôi>”

….

[Bang phái] [Uyển Kỳ] “+14”

[Bang phái] [Vu Thần Phong Linh] “Vậy là ta cùng tiểu bảo bối nhà ta là hai người đầu tiên của server có nguyên set trang bị mãn cấp cùng thần khí đều có +15 thật sao!”

[Bang phái] [Lôi Phong] “MD! Là cả cái game này đấy!”

[Bang phái] [Vân Nhan Tuyên] “Lúc nương tử nhà ngươi đập +, phải nói là cả cái server này như muốn nổ tung lên. Nhưng có thể đập được hết nguyên hai set trang bị lên 15 như vậy, ta thực hoài nghi nương tử của ngươi chính là GM đó <icon mắt trái tim>”

[Bang phái] [Cuồng Nhân Thú] “Ta rất không dám ghen tị với ngươi đấy A Thất. Cưới phải một nương tử cường hãn đến như thế a.”

[Bang phái] [Nam Hậu] “Mấy người của server khác khi biết tin này cũng chạy qua đây hỏi thăm về nương tử nhà ngươi. Khi biết rằng nàng là phu nhân sắp vào cửa của đệ thất cao thủ thì liền nháo nhào đòi tham gia hôn lễ của cặp phu thê BT BH này <icon cười lớn>”

(BH: bưu hãn)

Nàng nhìn kênh bang phái nói chuyện mà chóng hết cả mặt, trong lòng đau khổ không thôi. Tại sao nàng muốn cưới một cô vợ ngoan hiền về để chăm sóc bảo vệ, mà cuối cùng người ta lại trở mình biến thành một nữ vương tài giỏi đến như vậy a. Bây giờ sao nàng lại có cảm giác mình rất giống như một tiểu bạch kiểm được bao nuôi chứ! Ô ô còn đâu là hình tượng đại thần oai phong lẫm liệt của nàng a!

Chú thích: Game ta chơi thì chỉ cần có tiền, dù cho mới chơi 1 tháng, nhưng nếu bỏ vào khoảng 100m là dư sức lên đc mãn cấp cùng toàn bộ trang bị đạt tới tối đa về cấp trang bị, + cùng ngọc ốp vào trang bị, kể cả thần khí. Cái này là ta tính theo giá hiện nay, còn về vài năm trc thì chắc phải ít nhất 6-700m mới đc, vì hồi đó chỉ riêng cây thần khí ko đã có giá 300m rồi. Cho nên ta mới viết như vậy, các nàng nếu ko tin cứ thử chơi thử là biết thôi =]]

Đại khái là để làm xong đống này, anh đã nạp vào game ít nhất khoảng 150m (nếu như tính theo game của ta chơi vào thời điểm hiện tại).

Giới thiệu thêm về Thất Thần Khí của game ta chơi. Ta đang chờ nó rớt giá hơn để tậu 1 em, hiện h cây ta mún mua (hướng 10h) vẫn còn giá 30m =]]

[Bản ballad xứ Ai Cập] Chương 8

Chương 8

 

Tác giả: Y Lạc

 

Sáng sớm ngày hôm sau, ta một người một ngựa cấp tốc chạy trở về thành Hattusa, chỉ hy vọng trở về trước lúc Zannanza xuất hành sang Ai Cập. Chuyến đi lần này quá nguy hiểm, ta không thể để Yuuri đi cùng được, để có thể cứu được mỗi Zannanza thoát khỏi số mệnh bị chết thôi, là ta đã bị tổn hao không ít tâm tư rồi. Nếu còn phải cứu thêm Yuurri khỏi mũi tên đó thì chắc ta chết thay Zannanza luôn quá.

Sau mấy ngày liền thúc ngựa chạy liên tục như điên, phồng rộp cả đùi trong, cuối cùng ta cũng về kịp lúc đoàn người của Zannanza chuẩn bị khởi hành. Ta vội vã lên tiếng, “Hoàng tử Zannanza, xin hãy chờ thần đã.”

Yuuri thấy ta hơi chật vật xuống ngựa liền tiến lên đỡ lấy ta, dồn dập hỏi, “Chị Ryo, chị đi đâu mất tăm cả tháng nay thế? Đến Kail cũng chỉ biết là chị đến biên giới với Assyria để cứu trợ những đứa trẻ mất gia đình do chiến tranh mà thôi.”

Ta mỉm cười lên tiếng cắt ngang lời Yuuri, “Chuyện này hãy để sau đi, có thời gian chị sẽ kể chi tiết cho em nghe. Không phải bây giờ mọi người đều đang bận chuyện tiễn hoàng tử Zannanza sao.”

Lúc này Yuurri mới nhớ ra chuyện quan trọng bây giờ, cô bé níu lấy tay ta ấm ức nói, “Việc Zannanza phải sang Ai Cập có một phần trách nhiệm là của em. Em vốn muốn tiễn anh ấy đến biên giới của hai nước nhưng anh ấy lại không đồng ý.”

Trong nguyên tác Zannanza tất nhiên sẽ đồng ý lần cuối cùng ở chung này với Yuuri. Nhưng trong hiện thực lại bị ta chen ngang phá đám nên hẳn là hắn không thực tâm thích cô bé. Thực là may mắn cho ta, vì ta không cần phải cố tìm cách để Yuuri không đi theo nữa.

Ta xoa đầu cô bé dịu dàng nói, “Em nói gì vậy. Tuy chị không rõ đầu đuôi câu chuyện ra sao, nhưng chị tin rằng Yuuri nhất định có lý do chính đáng nào đó để làm như thế. Nên em không cần phải thấy áy náy vì điều đó đâu.”

Ta dừng một chút rồi lại nghiêm giọng nói tiếp, “Hơn nữa hoàng tử Zannanza là đi lấy vợ xứ người, nào có thể để em thân là con gái lại đi tiễn được chứ. Nếu em lấy thân phận là nữ thần Chiến Tranh để đi thì sẽ có phần nào cơ hội được chấp nhận. Nhưng em cũng đừng quên bản thân mình cũng chính là phi tần của hoàng tử Kail đấy. Phi tần của hoàng tử này lại đơn thân đi tiễn biệt hoàng tử khác, mọi người sẽ nghĩ ra sao về mối quan hệ giữa ba người chứ? Nhất là vương phi Nakia, em đừng quên bà ta luôn rình rập cơ hội để đạp đổ hai hoàng tử. Vậy nên nếu có tiễn biệt thì hẳn là chị đi sẽ thích hợp hơn. Chị là đại pháp sư của thần điện thờ phụng nữ thần Mặt Trăng, vị thần phù hộ cho hôn nhân gia đình và sinh sản. Chị sẽ ở bên cạnh cầu nguyện cho hoàng tử Zannanza đến tận khi ngài rời khỏi lãnh thổ Hittite.”

Ta quay sang cười nói với Kail và Zannanza, “Nhị vị hoàng tử, các ngài xem thần nói có đúng không?”

Kail trầm tư suy nghĩ, hắn hẳn cũng hiểu lý do mà ta không muốn để Yuuri đi. Zannanza trở thành Pharaoh của Ai Cập, Kail sau này sẽ trở thành quốc vương của Hittite, hai quốc gia mạnh nhất lúc bấy giờ đều thuộc về phe đối địch của vương phi Nakia. Bà ta chắc chắn sẽ muốn mượn cơ hội lần này để tiêu diệt cánh tay phải đắc lực của Kail là Zannanza. Chuyến tiễn biệt này sẽ luôn bị nguy hiểm rình rập, mà Kail lại không hề muốn nó xảy ra với Yuuri.

Lúc này đề nghị của ta là hoàn toàn hợp với ý của Kail, tuy hắn không rõ ta có thể bảo vệ Zannanza hay không, nhưng ít nhiều sẽ làm cho Yuuri yên lòng mà không đòi đi theo nữa. Cho nên ta chắc chắn rằng hắn sẽ đồng ý xin quốc vương để cho ta đi theo đoàn người của Zannanza.

Không lâu sau, ta đứng ôm ngựa nhìn màn tiễn biệt cảm động của Kail, Yuuri và Zannanza. Chỉ cần lần này ta cứu được Zannanza thoát khỏi số mệnh bị chết, ta tin rằng mình nhất định sẽ thực sự trở thành một phần của thế giới vốn không nên có ta xuất hiện này.

Zannanza trầm giọng lên tiếng phá vỡ không khí trầm lặng, “Hoàng huynh! Vậy em đi đây! Em đã từng thề sẽ giúp anh hoàn thành đại nghiệp. Vậy mà nay lại phải xa anh. Xin anh hãy thứ lỗi cho em.”

Hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói, “Thế nhưng em sẽ không bao giờ quên lý tưởng của anh đâu! Lý tưởng về một phương Đông không có chiến tranh. Tuy phải rời xa anh, và có thể sẽ không còn gặp mặt được nữa. Nhưng em sẽ cố gắng hữu dụng hơn cả lúc ở bên cạnh anh.”

Kail ôn hoà mỉm cười, “Nếu em trở thành Pharaoh của Ai Cập, thì bang giao của hai nước sẽ rất tốt, chúng ta hẳn sẽ có thể thường xuyên gặp nhau.”

Ngay lúc này, ta thầm nhủ trong lòng, Kail, ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ vì bản thân mình mà cướp lấy mạng sống của Zannanza hắn từ tay tử thần.

Một tuần sau, ta ngồi thẫn thờ ở một căn phòng trong thành Urshum suy nghĩ về chuyện sắp xảy ra. Ngày mai đoàn người sẽ bắt đầu tiến vào sa mạc, nơi đó vốn sẽ là nơi chôn thây của Zannanza. Không phải là ta không có khả năng cứu được hắn, mà là ta không có đủ tự tin để có thể thay đổi số mệnh mà bà Shinohara-san đã trao cho bọn họ. Những chuyện trước đây ta tham dự vào chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, có ta hay không nó vẫn sẽ diễn ra. Nhưng lần này, nếu Zannanza không chết thì những việc sau này ta sẽ không còn biết trước được nữa rồi.

Yuuri chính là nữ nhân vật chính của thế giới này, cô bé sẽ không thể chết được vì lí do nào khác ngoại trừ chết già. Nhưng còn ta thì sao? Ta chỉ là một người vô tình bị lạc đến nơi này, ta không có ánh hào quang nữ chính bảo vệ như cô bé, ta chỉ có thể tự lực cánh sinh mà tồn tại.

Ta đã làm mọi chuyện đến nước này rồi thì chỉ còn có thể tiến lên mà thôi. Chỉ cần biết trước bọn người bị vương phi mua chuộc sẽ hạ độc vào rượu, thì ta không cho Zannanza uống rượu là được. Còn những binh lính kia, ta chỉ có thể nói lời xin lỗi mà thôi. Ta không thánh nữ đến mức cứu hết những người không liên quan đến ta, cái chết của bọn họ chính là định mệnh rồi.

Chỉ có điều ta ngàn tính vạn tính, lại không tính đến bọn họ lại hạ độc cả vào trong lương khô. Chẳng lẽ bọn chúng thấy ta cùng Zannanza đều luôn uống nước tự mình chuẩn bị, nên mới nghĩ mở rộng phạm vi hạ độc thủ sao?!

Ta vội vã dìu Zannanza đứng dậy, hắn đã trúng một lượng ít độc trong lương khô. Vì là thức ăn nên hắn không thể ói ra như rượu được, đúng là tính quá liền trật mà!

Ta một tay đỡ Zannanza một tay cầm katana chém giết bọn người của vương phi Nakia.

Đang lúc ta đang muốn đỡ hắn lên ngựa, thì một tên trong nhóm người kia cuồng vọng hô lớn, “Ha ha ha! Các ngươi đều sẽ chết ở đây. Thuốc của vương phi quả thực là rất tốt.”

Zannanza căm phẫn nói, “Thì ra đây cũng là kế hoạch của bà ta sao?”

Tên kia nói tiếp, “Đúng vậy. Bà ấy ra lệnh phải giết sạch các ngươi. Và sau đó chúng ta sẽ về báo lại rằng bị quân Ai Cập tập kích giết chết. Chỉ cần như thế thì vương phi nhất định sẽ trọng thưởng cho bọn ta rất hậu hĩnh.”

Từ trong tay ta, Zannanza tức giận vùng ra, “Không thể được! Các ngươi làm như vậy sẽ gây ra chiến tranh giữa hai nước!”

Tên kia cầm kiếm xông đến, “Đừng có lôi thôi. Ngươi mau chết đi!!!”

Ta đang muốn quay lại đưa kiếm lên đỡ, thì Zannanza đã làm một hành động khiến ta không thể nào ngờ tới, nhưng cũng liền lập tức thở phào nhẹ nhõm. Đó là hắn xoay người ôm lấy ta bảo bọc trong vòng tay rộng lớn của hắn, thay ta nhận một vết chém mạnh mẽ hữu lực kia. Ta nghĩ nếu ta là một cô gái bình thường, thì sẽ có suy nghĩ vì một màn anh hùng cứu mỹ nhân này, mà từ nay về sau liền một lòng một dạ yêu thương hắn. Nhưng khổ nỗi cái lý trí luôn lấn áp cảm xúc của ta, lại theo thói quen mà phân tích tình hình thực tế xung quanh.

Không biết có phải vì vết thương quá nặng hay không, hay là vì độc trong người bắt đầu phát tán nhanh chóng. Mà hắn vừa bảo ta hãy nhanh chóng trở về với Kail xong, liền ngất lịm đi. Đúng, không phải hắn chết, mà là ngất, động mạch ở cổ của hắn vẫn còn đập dù không còn mạnh như trước. Nhưng thế vẫn còn đỡ hơn là bị một tiễn xuyên tim như trong nguyên tác, bởi thế nên ta mới cảm thấy nhẹ nhõm. Thật may quá, hắn không có chết, ta vẫn còn có cơ hội thay đổi cốt truyện vì bản thân mình.

Chỉ là hình như ta vận dụng lý trí không đúng lúc thì phải, bởi vì sau khi Zannanza gục vào lòng ta xong, ta liền cảm thấy trên lưng phần ngực của mình rất đau, đau đến ta không thể nói nên lời. Lúc này ta mới sực nhớ ra, trong nguyên tác vẫn còn một cảnh là Yuuri bị bắn trúng tên, mà ta đã sớm không nhớ đến nó vì cô bé không có trong chuyến đi lần này.

Âm thanh xung quanh cũng giống như hình ảnh trước mắt ta, tất cả đều bắt đầu nhạt nhoà đi. Trong lúc mơ hồ ngã xuống, ta chợt nghĩ thầm, “Con mẹ nó, Ramses ngươi mau nhanh đến đây cứu bà!!!”

Đến khi ta đau đớn tỉnh lại, chính là lúc cảm giác được có một vật gì đó lành lạnh đang lướt dọc sống lưng ta. Ta vội vã dùng hết sức lực còn sót lại mà chống đỡ nói, “Không được đụng đến mũi tên đó!”

Ta vừa dứt lời liền nhìn xung quanh tìm Zannanza, thấy hắn đang nằm bên kia đám lửa, ta thở dài một hơi. Tốt quá, Aslan đúng là con ngựa tuyệt vời, không uổng công ta mượn của Yuuri, dù nó bị bắn tên đầy thân nhưng vẫn cứu được cả ta và Zannanza khỏi cơn bão cát điên cuồng kia.

Ta nói với Ramses, “Anh không cần lo cho vết thương của ta. Chỉ cần đỡ ta đến bên cạnh người kia là được rồi.”

Hắn tuy không hài lòng lắm với thái độ của ta, nhưng vẫn ôm ta lên một bên tay. Từ bên ngoài nhìn vào hình ảnh này thật không khác gì hắn đang ôm một con búp bê cả.

Ta rút dao găm ở trong thắt lưng ra, không hề cố kị gì mà cắt đi lớp áo đã dính be bét máu trên lưng Zannanza. Ta không quay đầu lại, cứ thế mà lên giọng phân phó cho Ramses như chủ nhân, “Đừng có đứng không đó thế. Mau lấy nước lại đây dùm ta đi, hắn cần phải rửa sạch vết thương. À khoan, trước hết lại đây bẻ dùm ta cái phần dư của mũi tên này đi, nó phiền phức quá.”

Cái mũi tên này dài quá, cứ mỗi lần ta cử động là nó lại lay động làm khoét rộng vết thương ra, làm ta đau chết được luôn, tốt nhất là cứ bẻ bớt phần dư cho khoẻ.

Hắn khó chịu nói, “Ban nãy ta bảo để ta rút nó ra thì không chịu, giờ lại muốn ta bẻ dùm cho sao? Ta không rảnh đâu.”

Ta nhịn không được rủa thầm một tiếng mắng hắn thực trẻ con, “Anh không bẻ? Được. Thế ta tự bẻ!”

Vừa dứt lời ta liền vươn tay ra sau, cố dùng sức để bẻ nhưng mãi không được, có lẽ là bởi vì ta đang bị trọng thương nên không còn bao sức lực trong người. Ta còn sức so đó với hắn thế này đã là may mắn lắm rồi.

Đang lúc ta đang vật vã khoét rộng vết thương ra, thì một bàn tay rộng lớn mà thô ráp đầy vết chai nắm lấy tay ta, chỉ hơi dùng sức một chút liền bẻ được phần mũi tên bị dư kia. Hắn bẻ xong liền vứt mũi tên xuống đất rồi xoay người bước đến bên khe nước.

Ta thấy thế cũng không để ý đến hắn nữa, chăm chú nhìn miếng vải còn sót lại bị dính chặt trên vết thương đã khô máu của Zannanza. Nhận lấy nước của Ramses đưa, ta cắt một mảnh vải không dính máu rồi bắt đầu nhúng nước rồi đặt lên vết thương, để nước thấm từ từ làm mềm vải rồi dễ dàng kéo ra.

Sau khi lột được lớp vải đầy máu kia ra, ta lại tiếp tục dùng miếng vải sạch khác mà lau xung quanh vết thương. Vì vết thương đã để lâu ngày, đã bắt đầu kết vảy lại nên ta cũng không cầm dùng kim khâu lại. Ta khẽ kéo thắt lưng, lấy ra mấy gói nhỏ đựng dược thảo mà ta luôn để bên người phòng khi gặp chuyện. Vì luôn dùng pháp lực để bảo quản, nên dù đã hơn mười ngày nửa tháng nhưng chúng vẫn còn xanh như khi mới hái xuống.

Ta lấy ra ít Trầm Hương, Oải Hương cùng Lô Hội, đặt trên mặt trong của thắt lưng cho sạch rồi bắt đầu cầm ngược cán dao găm nghiền nhỏ chúng đến khi tiết ra dịch. Xong hết thảy, ta lại nhẹ nhàng đắp chúng lên vết thương của Zannanza, rồi quay sang nhìn Ramses nói, “Anh có miếng vải nào lớn chút không, ta cần để băng vết thương cho người này.”

Ta và hắn cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ qua lại, một hồi sau hắn thở dài quay lại bên cạnh con ngựa của hắn lấy ra một tấm áo choàng bằng vải thô.

Ta cười hì hì nhận lấy, dùng dao găm cắt nó thành dải dài, cẩn thận băng bó lại vết thương ở lưng cho Zannanza. Cuối cùng cũng hoàn thành việc sơ cấp cứu cho hắn, ta chuyển tư thế từ đang quỳ sang ngồi bệt, chống tay ngửa cổ thở ra hơi.

Lúc này ta mới nhớ ra còn có Ramses, hắn ít nhiều cũng được xem là ân nhân cứu mạng của ta, theo đạo lý ta vẫn nên bày tỏ lòng cám ơn của mình.

Thế là ta liền quay sang nhìn chằm chằm vào hắn, rồi bày ra một bộ dáng hành lễ chuẩn mực của người Nhật. Ta quỳ xuống, tay khép chặt tạo với nhau một góc vuông trước mặt, thẳng lưng cúi gập đầu xuống đặt trên tay, rồi mới nhẹ giọng nói, “Thành thật cảm ơn anh đã cứu hai chúng tôi ra khỏi cảnh hiểm nguy. Xin hãy nhận của tôi một lễ này. Nếu trong tương lai anh có chuyện gì cần giúp đỡ xin cứ nói với tôi, nếu làm được tôi nhất định sẽ dốc hết lòng.”

Tuy ta nói là thế nhưng nếu hắn dám mở miệng nhờ ta thôn tính Hittite hay phụ tán tỉnh Yuuri xem, ta nhất định liền một kiếm chặt đứt hậu hoạ.

Không đợi hắn lên tiếng, ta liền đứng dậy nói tiếp, “Xin nhờ anh lại giúp đưa hai người bọn ta đến bất kì thành thị nào của Hittite cũng được. Cứ để thế này Hittite sẽ hiểu lầm là do Ai Cập gây ra chuyện này. Nếu ta không nhanh chóng liên lạc được với hoàng tử Kail thì Hittite và Ai Cập nhất định sẽ xảy ra chiến tranh. Cho tên bọn ta nhất định phải trở về.”

Ramses vừa rút mấy mũi tên trên thân Aslan ra vừa cười đùa nói, “Ah, cô là người của đoàn tiễn biệt đó sao? Thực không ngờ bọn họ lại có thể để cho con gái tham gia vào đoàn người tiễn hoàng tử. Còn chiến tranh mà cô nói là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tên hoàng tử mà bọn ta sắp đón tiếp bị người ta giết chết rồi à? Ai làm thế?”

Hắn dừng một chút rồi bỡn cợt nói tiếp, “Thì ra là hoàng tộc Hittite các cô đang lục đục nội bộ sao? Hừ! Chẳng quốc gia nào tránh được những chuyện này cả. Tốt nhất là cứ xảy ra chiến tranh đi. Chiến binh bọn ta chính là dựa vào chiến tranh để lập chiến công, rồi từ đó mới có thể xây dựng sự nghiệp.”

Ta trừng mắt hắn gằn giọng nói, “Hoàng tử chưa có chết. Anh đừng có trù ẻo ngài ấy!”

Ta đã dùng cả nửa cái mạng này để bảo vệ Zannanza hắn, dù cho thần chết có muốn lấy đi mạng sống của hắn, thì cũng phải bước qua cái xác ta trước đã.”

Ramses nghi hoặc, “Cô nói hắn chưa chết? Vậy cái tên mà cô vừa cứu kia chính là hoàng tử sao? Bộ dạng thật tệ hại, thân là đàn ông mà lại đứng sau lưng để phụ nữ bảo vệ. Thật chẳng ra làm sao cả. Đế quốc Hittite đã sắp đến hồi diệt vong rồi!”

Ta bất bình chỉ thẳng mặt hắn, “Ai bảo đàn ông thì không được phụ nữ chăm sóc bảo vệ? Hồi nhỏ anh không được mẹ anh chăm sóc sao? Không được bà bảo vệ sao? Anh dám nói anh chưa từng được như thế xem!”

Rồi ta lại cười khẩy nói, “Theo như lời anh nói thì không có mẹ chăm sóc bảo vệ mới là đàn ông à? Vậy anh nói ta nghe xem anh có phải đàn ông hay không?”

Ta hất cằm khiêu khích nhìn hắn, cuối cùng hắn cũng buông thõng hai tay vô lực nhìn ta, “Được được, ta đúng là có mẹ chăm sóc, có mẹ bảo vệ, nhưng cũng chỉ là hồi nhỏ thôi.”

Hắn không đợi ta đáp lại liền nhìn ta với ánh mắt không thể lưu manh hơn, nói, “Còn cô muốn biết ta có phải đàn ông hay không, không phải cô chỉ cần thử một lần liền rõ hay sao. Tuy ta chưa thử qua dã chiến bao giờ nhưng mạo hiểm một lần cũng không tệ.”

Ta nghiến răng nghiến lợi găm phập cái dao găm xuống miếng đất trước mặt, “Mẹ nó anh dám bước qua con dao này xem, bà đây liền cắt phăng của quý của anh!”

Hắn nghe thế liền “Phụt” một tiếng rồi ôm bụng cười lăn, “Cười chết mất! Bộ dạng cô như sư tử cái thế kia thì sau này làm gì có thằng nào dám lấy cô chứ! Không muốn ế tới già thì nghe lời anh đây ngoan ngoãn thu liễm lại, rồi học tập trở thành thục nữ đi.”

Kiềm chế kiềm chế nào! Ta là thục nữ, thục nữ thì không nên cùng tên điên cãi nhau.

Sau gần một tuần lang thang trên sa mạc, cuối cùng đoàn người ba bọn ta cũng đến được biên giới của Hittite và Ai Cập, thành Elba. Lúc này Zannanza cũng đã tỉnh táo lại đôi chút, tuy rằng thời gian tỉnh không được bao nhiêu vì vết thương quá nặng, nhưng chỉ cần hắn vẫn còn sống là tốt rồi.

Ta nhìn thấy phía trước là trận thế quân Hittite ở phía bắc, quân Ai Cập ở phía nam, đôi bên giằng co rất gay cấn. Bọn họ đang muốn xông vào nhau thì Ramses thúc ngựa chạy lên trước bắn một mũi tên bọc lửa vào giữa hai đội quân, “Tất cả dừng lại! Hạ hoả chút đi!”

Yuurri vừa thấy ta đang được Ramses ôm trong lòng liền chạy lên trước khóc lớn, “Chị Ryo!”

Ta cố vùng ra khỏi Ramses, nhảy xuống ngựa ôm chầm lấy cô bé trấn an, “Chị đây. Chị đã trở về rồi. Không sao nữa đâu.”

Lúc này Kail đã thấy Zannanza bị thương nằm ngất trên lưng Aslan, vội vã sai Kikkuri gọi ngự y đến chữa trị cho hắn.

Yuuri nhìn vệt máu lớn đã khô trên lưng ta, gấp gáp nói, “Chị Ryo, vết thương của chị!”

Ta cười cười, “Chuyện này để sau đi Yuuri, trước hết hãy giải quyết vấn đề giao tranh giữa hai nước đã.”

Rồi ta tựa vào người Yuuri, được cô bé dìu đến trước mặt quốc vương Suppiluliuma I, quỳ xuống thành khẩn nói, “Khởi bẩm quốc vương, chuyện lần này không phải là do quân Ai Cập gây ra đâu.”

Rồi ta thẳng lưng nghiêng người chỉ tay vào một tên tính đang lo sợ đứng trong hàng ngũ hộ vệ, lớn tiếng nói, “Chính hắn mới là kẻ gây ra chuyện này. Bằng chứng chính là mũi tên trên lưng thần đây. Chỉ cần rút mũi tên này ra liền biết được ai mới là kẻ bắn tên. Hình dạng đầu mũi tên của quân Hittite và Ai Cập hoàn toàn khác nhau. Cho nên mũi tên này hoàn toàn có thể xem là chứng cứ chứng minh Ai Cập không phải là người gây ra chuyện lần này.”

Ta cố mỉm cười nói với Hadi, “Chị Hadi, phiền toái chị giúp ta rút mũi tên này ra, ngay tại đây luôn.”

Hadi vừa nghe ta nói thế, sắc mặt liền trắng bệt, “Cô Ryo, nhưng vết thương của cô đã liền da lại rồi, cô muốn rút tên ra thì chắc chắn phải rạch vết thương ra lại, nhưng ở đây…”

Ta lên tiếng ngắt lời của Hadi, “Ta không có việc gì, cứ việc làm ngay tại đây, trước mặt mọi người.”

Ta quay sang Jiluy cùng Shali, tiếp tục phân phó, “Hai người mau lấy dao găm nung đỏ lên đi. Làm nhanh cho ta mau hết đau nào!”

Không những vậy, ta còn tận tâm nói với Kail, “Hoàng tử Kail, phiền ngài làm ơn đừng để Yuuri thấy cảnh đáng xấu hổ này của thần.”

Lúc này đây, khi dao găm đã được đưa đến cho Hadi, không biết tên Ramses kia phát cuồng cái gì mà lại đi đến ôm lấy ta rồi giựt dao găm từ tay Hadi.

Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên bên tai ta, “Cô không phải nói ta giúp thì giúp cho trót sao. Như vậy công việc này cứ để cho ta. Hãy cắn vào vai ta đi, nếu không cô sẽ không chịu đựng cơn đau nổi mà cắn đứt lưỡi mình đó. Cô đừng quên cô còn nợ ta một ân tình.”

Ta ôm lấy bờ vai hắn, toàn thân ta đau đớn mà nóng rực, run rẩy cố cắn chặt lấy bả vai hắn. Đến lúc ta gần như chịu không nổi cơn đau đó nữa, thì hắn lại lên tiếng, “Ta sắp rút tên ra đây. Cô đừng nhúc nhích!”

Ta chỉ cắn chặt hơn để biểu hiện rằng ta đã biết. Ngay lập tức, một cơn đau ập đến như muốn xé toạt ta ra. Ta nhịn không được rên rỉ khóc bật lên.

Cơ thể ta như bị rút hết sức lực, cơ hồ muốn ngất đi, nhưng ta vẫn ngoan cố cắn môi cầm lấy mũi tên trong tay Ramses, nói với lão quốc vương, “Thưa quốc vương, xin ngài hãy xem đi! Đây chính là mũi tên của Hittite chúng ta. Sau khi rửa sạch vết máu là có thể biết được chủ nhân của nó là ai!”

Sau khi trao tận tay mũi tên kia cho Kail xong, ta liền như hoa gãy cành, khụy gối gục ngã. Chính ngay lúc ấy, có một cánh tay rộng lớn mà săn chắc đỡ lấy ta. Ta cũng không quan tâm đến chuyện gì nữa, cứ yên ổn mà mặc cho vòng tay ấm áp đó ôm lấy mình bế lên.

 

[♚] Hôm nay lúc viết xg ch8 mới sực nhớ ra truyện chưa có cái tên nào hết. Cho nên hôm nay ta mún nhân cơ hội Ryo cùng Ram chính thức gặp nhau mà đặt lun. Từ hôm nay bộ đồng nhân này sẽ có tên là Bản ballad xứ Ai Cập. Thỉnh đừng hỏi vì sao cái tên nó tàn tạ thiếu ý tưởng như thế =]]